Lần Đầu Ăn Cơm Một Mình Mà Không Thấy Buồn
20/7/2026
2 phút đọc
#OnMaTuTu
“Quang, 26 tuổi, tự nấu cơm ăn tối một mình như mọi tối — nhưng lần này, bữa ăn không còn khiến căn phòng trở nên trống trải.”
— Lần Đầu Ăn Cơm Một Mình Mà Không Thấy Buồn
Chụp màn hình để chia sẻ lên Story
7 giờ tối thứ Năm, Quang đứng trong bếp phòng trọ, tự tay xào một đĩa rau và chiên hai quả trứng. Không có gì đặc biệt — chỉ là bữa cơm bình thường của một người 26 tuổi sống một mình được hơn hai năm.
Trước đây, cảnh này là thứ Quang hay né. Ngồi ăn một mình dễ khiến cái bếp trống trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, nên thường chọn ra ngoài ăn cho có người xung quanh, hoặc đặt đồ về rồi ăn trước màn hình điện thoại — bấm mở app này qua app kia liên tục, chỉ để không phải nhìn thẳng vào sự im lặng của căn phòng. Có bữa vừa ăn vừa lướt tin, xong bữa mà chẳng nhớ mình vừa ăn gì.
Tối nay thì khác. Quang bưng đĩa cơm ra ngồi trước TV, mở một chương trình gì đó không cần chú ý lắm, chỉ để có tiếng người. Cơm không ngon xuất sắc, hơi mặn một chút vì nêm tay, nhưng ổn. Ăn xong, dọn chén, rửa tay — và nhận ra suốt bữa đó mình chưa từng thấy buồn hay thấy thiếu gì. Chỉ là một bữa tối bình thường, như bao bữa khác của một người đã quen sống một mình.
Quang ngồi lại thêm vài phút trên ghế, nhìn quanh căn phòng nhỏ. Không cần ai ngồi đối diện mới thấy bữa ăn trọn vẹn. Có lẽ đây là lúc bắt đầu quen với chính mình rồi — không phải vì hết cô đơn, mà vì không còn cần phải lấp đầy nó bằng tiếng động của người khác.
"Quen với bản thân mình rồi đó. Đó cũng là một dạng trưởng thành."
Bạn đã từng ăn một mình mà thấy ổn, thay vì thấy thiếu, chưa?
Câu chuyện này khiến bạn cảm thấy thế nào?