Ba không nói thương, nhưng để phần cơm lúc 11 giờ đêm
2/7/2026
2 phút đọc
#OnMaTuTu
“Bình đi làm về muộn, thấy trên bàn ăn vẫn có một dĩa cơm đậy kỹ — và hiểu ra ba đã thức đợi, dù ba chưa từng nói một câu yêu thương nào.”
— Ba không nói thương, nhưng để phần cơm lúc 11 giờ đêm
Chụp màn hình để chia sẻ lên Story
11 giờ 30 tối, Bình mở cửa nhà sau ca tăng ca. Đèn phòng khách đã tắt, mọi người ngủ hết.
Ba là người không bao giờ nói "ba thương con." Chưa từng, kể cả một lần. Ba ít nói, ít khen, và hay chỉ ra những chỗ Bình làm chưa tới — điểm thi chưa cao, công việc chọn chưa chắc, lương tháng này chưa bằng ai. Bình quen với kiểu nói chuyện đó từ nhỏ. Không giận, chỉ là không mong gì khác.
Vào bếp bật đèn, trên bàn có một dĩa cơm đậy bằng cái tô lật ngược. Canh chua, cá kho. Bình mở tô ra — vẫn còn ấm, vì được để trong nồi cơm điện giữ nóng cả buổi tối.
Không phải lần đầu. Dù Bình về lúc 9 giờ hay 12 giờ đêm, dĩa cơm vẫn luôn ở đó, đậy kỹ, còn ấm.
Bình ngồi ăn một mình trong bếp tối, chỉ bật đèn bàn. Vừa ăn vừa tính lại: để phần cơm nóng đến giờ này nghĩa là ba không đi ngủ trước — phải đợi đúng lúc Bình về mới đậy tô lại lần cuối, giữ ấm cho tới khi nghe tiếng cửa mở.
Không ai dặn ba làm vậy. Ba cũng chưa từng nhắc đến chuyện này vào sáng hôm sau, như thể nó không xảy ra. Nhưng nó xảy ra mỗi tối.
Bình không nhắn tin cảm ơn, không nói gì với ba sáng hôm sau. Chỉ rửa chén, tắt đèn bếp, rồi lên phòng — mang theo một điều vừa hiểu ra mà không cần ai giải thích.
Ba không nói được chữ "thương." Nhưng ba thức đến khi con về — và với ba, vậy là đã nói rồi.
"Có những người thương mình bằng hành động. Nhỏ thôi — nhưng nặng lắm."
Ba mẹ bạn có cách thương nào không nói ra bằng lời không?
Câu chuyện này khiến bạn cảm thấy thế nào?