Gói mì thứ ba trong ngày
23/6/2026
2 phút đọc
#OnMaTuTu
“Lan 19 tuổi, tài khoản còn 87,000đ, đã 2 ngày ăn mì gói — và tối đó định gọi cho mẹ xin thêm tiền, cho đến khi thấy ảnh ba mẹ vừa bán lúa trong nhóm chat gia đình.”
— Gói mì thứ ba trong ngày
Chụp màn hình để chia sẻ lên Story
Tài khoản còn 87,000đ. Lan nhìn vào cái số đó lần thứ hai trong ngày.
Tiền trọ vừa đóng xong hôm qua — 1.8 triệu, hết sạch phần lớn khoản ba mẹ gửi. Còn lại đủ để mua thêm vài gói mì. Đây là ngày thứ hai Lan ăn mì gói, và hôm nay là gói thứ ba.
Lan bật bếp điện, đổ nước vào ấm. Trong lúc chờ nước sôi, mở điện thoại lên — định nhắn mẹ xin thêm một ít, chỉ đủ qua tuần này thôi.
Nhóm chat gia đình có ảnh mới.
Ba mẹ vừa bán được mấy công lúa. Trong ảnh là mấy bao lúa xếp gọn trên xe, ba đứng cạnh cười. Tin nhắn bên dưới: "Bán được rồi, để dành tiền học kỳ tới cho em Tuấn."
Lan đọc lại tin nhắn một lần nữa. Rồi đặt điện thoại xuống.
Ấm nước reo. Lan đứng dậy, xé gói mì, đổ nước sôi vào tô.
Không phải Lan không đói. Mì gói ăn liên tục hai ngày thì ngán rồi, cũng biết vậy. Nhưng nhìn cái ảnh đó — ba đứng dưới nắng, mặt cười vì bán được lúa, và khoản tiền đó đã được tính cho em — Lan không gõ được tin nhắn xin thêm.
Không phải vì tự ái. Chỉ là không muốn làm mẹ lo thêm một thứ nữa.
Lan ngồi ăn tô mì trong phòng trọ yên tĩnh. Ngoài cửa sổ là tiếng xe cộ của Sài Gòn — thành phố này không bao giờ im lặng, nhưng trong phòng Lan thì chỉ có tiếng húp mì và tiếng quạt.
Tuần sau lương làm thêm về. Sẽ ổn.
"Gọi đi. Mẹ không bao giờ phiền vì con cần mẹ đâu."
Bạn có lần nào tự gánh một mình vì không muốn làm người thân lo không?
Câu chuyện này khiến bạn cảm thấy thế nào?