Ổn Mà, Từ Từ

chung

Bốn tối đó anh dành cho bạn cũ, mẹ thì ngồi ngoài hiên

31 tháng 8, 2026

Bốn tối đó anh dành cho bạn cũ, mẹ thì ngồi ngoài hiên — 1
Bốn tối đó anh dành cho bạn cũ, mẹ thì ngồi ngoài hiên — 2
Bốn tối đó anh dành cho bạn cũ, mẹ thì ngồi ngoài hiên — 3

Nghỉ lễ, anh về quê. Ban ngày thì ở nhà, cũng chẳng đi đâu. Nhưng cứ tầm bảy giờ tối là anh thay áo, dắt xe ra sân, rồi đi tới khuya mới về.

Không có gì sai trong chuyện đó. Bạn cũ mỗi năm mới gặp được một lần, không hẹn thì không gặp. Chỉ là bốn buổi tối của kỳ nghỉ, anh đã tiêu hết theo cách đó.

Khoảnh khắc 1

Tối nào mẹ cũng hỏi anh mấy giờ về. Anh nghe câu đó như một câu quản giờ giấc, trả lời qua loa rồi nổ máy đi. Mãi tới một tối, lúc quay lại lấy cái ví, anh mới thấy trên bàn có ấm trà còn bốc khói và hai cái ly úp sẵn. Mẹ đã pha trước khi hỏi. Câu hỏi đó chưa bao giờ là câu hỏi.

Khoảnh khắc 2

Mười một giờ đêm, anh còn ngồi ở quán. Trong điện thoại có một tin của mẹ, kiểu tin rất ngắn, bảo về ăn chè mẹ mới nấu. Anh chưa trả lời. Rồi anh nhìn quanh bàn: bốn cái điện thoại đều úp mặt xuống. Đứa nào cũng có một cái tin y như vậy đang nằm chờ ở một cái nhà khác.

Khoảnh khắc 3

Hôm cuối anh về lúc gần nửa đêm. Đèn cổng vẫn sáng. Ấm trà trên bàn đã nguội, một trong hai cái ly vẫn còn đầy nguyên. Anh đứng đó một lúc rồi mới nhớ ra: bốn tối, tối nào cái đèn đó cũng sáng. Mẹ không quên tắt. Mẹ cũng không nói gì.

Mẹ không giữ mình lại bằng lời. Mẹ giữ bằng một bóng đèn.

Bạn cũ thì phải hẹn mới gặp được. Mẹ thì lúc nào cũng ở đó — và có lẽ chính vì vậy mà mẹ luôn là người bị dời lại sau cùng. Lần gần nhất bạn về nhà, có tối nào bạn ở lại không?