chung
Không về quê dịp lễ, vì cái vé đắt hơn mình chịu nổi
31 tháng 8, 2026



Kỳ nghỉ bắt đầu, và cái hẻm trọ vắng đi từng phòng một. Anh ngồi trong phòng mình, mở app xem giá vé thêm một lần nữa rồi tắt đi. Về mấy ngày là mất gần hai triệu tiền đi lại — số đó không phải không có, chỉ là có rồi thì tháng sau lấy gì bù.
Quán cơm quen đóng cửa. Hàng xóm khoá cửa hết. Anh mua hộp cơm ở cái quán duy nhất còn mở, ngồi bệt dưới sàn ăn, nghe tiếng quạt quay.

Tới ngày thứ ba anh mới nhận ra mình chưa mở miệng nói câu nào. Không phải vì buồn, chỉ là không có ai để nói. Tối đó khoảng mười một giờ, anh đứng dậy nhìn ra cửa sổ và thấy dãy trọ đối diện vẫn còn mấy ô cửa sáng đèn. Không phải chỉ mình anh ở lại. Cả dãy này, ai cũng có một lý do na ná nhau.

Chiều lễ, mẹ gọi video. Câu đầu tiên của mẹ vẫn là hỏi con ăn gì chưa. Anh nói ăn rồi, rồi quay camera ra ban công cho mẹ xem thành phố vắng — nói vắng vậy mà đẹp, mẹ ạ. Nói chuyện hai mươi phút. Mãi lúc gần cúp máy anh mới để ý: suốt cả cuộc gọi, mẹ chưa nhìn con phố nào cả. Mẹ nhìn con.

Cúp máy xong anh ngồi thêm một lúc rồi mở laptop. Ngồi được mười lăm phút thì thấy hôm nay chẳng ai giao việc gì cả, hộp thư trống trơn. Cái laptop đó chưa bao giờ là chuyện công việc — nó chỉ là thứ rẻ nhất để lấp một buổi tối không có ai.
Trống thì mình lấp bằng việc. Hôm nay để trống, cũng được.
Anh gập máy lại, mở cửa sổ ra cho gió vào. Ngoài kia thành phố vẫn còn một hai điểm đèn rất xa. Mấy hôm nay bạn có đang ở lại không?