tinh-cam
Nhắn mỗi ngày, chưa ai nói hai chữ thích nhau
31 tháng 7, 2026



Điện thoại rung một cái trong phòng tối. "Cuối tuần này đi xem phim không?" Cô đọc xong, tim đập nhanh hơn hẳn, mà tay thì lạnh. Bốn tháng nhắn nhau mỗi ngày rồi, vậy mà đọc đúng một dòng đó vẫn phải ngồi thẳng người dậy.

Cô soạn một tin dài. Đọc lại. Thấy nhiều quá. Xóa bớt. Đọc lại nữa. Vẫn thấy lộ. Xóa tiếp. Cuối cùng gửi đi đúng hai chữ: "Ừ được." Hai giây để gõ, mười lăm phút để chốt. Rồi cô đặt máy xuống, ngồi cười một mình trong bóng tối, chẳng dám hỏi thêm câu nào.

Có những đêm hai người nhắn tới một, hai giờ sáng. Mắt díu lại rồi mà không ai chịu nói "ngủ đi" trước. Bởi vì nói câu đó là kết thúc một đêm, mà kết thúc một đêm thì hơi giống kết thúc luôn cái thứ chưa có tên này. Nên cô gõ "ngủ ngon", rồi nằm đó, mở lại đoạn chat đọc từ đầu.

Buổi hẹn còn ba ngày nữa mới tới. Vậy mà tối nay cô đã mở tủ, thử tới cái áo thứ ba. Không phải vì muốn đẹp — mà vì sợ đẹp quá thì lộ ra là mình đã mong nhiều hơn một buổi đi chơi bạn bè. Cuối cùng cô treo sẵn một cái lên móc, đóng tủ lại, và không hỏi ai điều gì cả.
Ba lần đổi áo. Cho một chữ. Hỏi làm gì, mình biết rồi.
Có những cảm xúc chưa được gọi tên, mà đã đủ làm người ta thấp thỏm cả tuần. Bạn có đang đợi ai nói ra trước không, hay là bạn cũng đang giống cô ấy — biết rồi, chỉ chưa dám thừa nhận với chính mình?