chung
Mưa Sài Gòn, và 20 phút không ai giục ai
31 tháng 7, 2026



5h30 chiều thứ Ba, vừa dắt xe ra khỏi hầm thì trời đổ. Không phải mưa rả rích mà là kiểu mưa Sài Gòn quen thuộc: ập xuống một cái, trong ba mươi giây đường đã trắng xóa. Anh chạy được đúng hai trăm mét thì tấp vô mái hiên gần nhất. Áo ướt tới lưng, giày sũng nước, mỗi bước đi kêu lép nhép.

Dưới mái hiên đó đã có sẵn cả chục người. Không ai quen ai. Chiếc xe của anh dựng ngoài kia, yên xe ướt bóng, nước chảy thành vệt xuống bánh — về sau kiểu gì cũng phải lau. Điều lạ là không ai bực. Không ai càu nhàu, không ai cố lao ra ngoài để rồi ướt thêm. Cả cái hiên đứng im, mặt hướng ra đường, chờ. Chỉ có anh là còn thấy sốt ruột, còn thấy như mình đang phí thời gian — như thể đứng yên là một lỗi phải sửa.

Đứng được vài phút thì tay anh tự động rút điện thoại ra. Mở lên, không có thông báo nào. Không có gì để xem thật. Anh nhìn quanh: người bên cạnh cũng vừa mở máy, người xa hơn cũng vậy, cả hàng người đứng cách nhau đúng một bước, ai cũng cúi xuống một cái màn hình chẳng có gì trong đó. Không ai đang đọc gì hết. Cái điện thoại chỉ là chỗ để cất hai bàn tay đang không biết làm gì, và để khỏi phải nhìn vào mắt một người lạ.

Rồi mưa tạnh. Không ai để ý nó tạnh lúc nào — chỉ tự dưng thấy tiếng ồn nhỏ lại, thấy vài người bắt đầu dắt xe đi, thấy phía sau mảng mây đen trời đã hửng. Cả cơn mưa kéo dài đúng hai mươi phút, mà lúc nãy đứng trong đó thì tưởng nó sẽ không bao giờ hết. Anh nghĩ tới những ngày mình mệt: cũng tới mà không báo trước, cũng làm mình tin là nó sẽ kéo dài mãi, rồi cũng tự đi lúc nào không hay. Không phải vì mình giỏi chịu đựng. Chỉ là nó hết.
Mưa rơi không xin phép ai. Mình đâu cần xin phép để mệt.
Anh không vội dắt xe ra ngay. Đứng thêm một lúc nữa, để nước trên áo ráo bớt, để cơn mưa đi hẳn theo nhịp của nó.
Còn bạn, lần gần nhất bạn thấy có lỗi vì mình mệt là khi nào?