Ổn Mà, Từ Từ

chung

Cái bẫy so sánh, và một tấm ảnh không kể hết

31 tháng 7, 2026

Cái bẫy so sánh, và một tấm ảnh không kể hết — 1
Cái bẫy so sánh, và một tấm ảnh không kể hết — 2
Cái bẫy so sánh, và một tấm ảnh không kể hết — 3

12h đêm, đèn đã tắt, chỉ còn màn hình hắt lên mặt một màu xanh nhợt. Cậu ấy định coi hai phút rồi ngủ. Hai phút đó kéo tới 1h sáng.

Khoảnh khắc 1

Bạn cũ vừa lên sếp. Đứa khác đi Nhật. Đứa nữa mới mua xe, ảnh chụp trước cửa hàng, ai cũng cười. Cậu ấy không ghét đứa nào hết — đó mới là chỗ khó chịu. Không có ai để trách, chỉ có một cảm giác âm ỉ rằng cả thế giới đang chạy còn mình thì đứng yên ở một chỗ nào đó không tên. Lướt hết một tiếng đồng hồ mà không mừng nổi cho ai. Tới lúc đặt điện thoại xuống, cậu ấy mới nhận ra suốt nãy giờ mình không đọc tin của bạn bè — mình đang tự đo mình.

Khoảnh khắc 2

Rồi cậu ấy nhớ ra một chuyện. Tuần trước cậu ấy cũng đăng một tấm ảnh, ly cà phê trong quán sang, ánh sáng đẹp, nhìn vào là thấy một người đang sống ổn. Hôm đó cậu ấy vừa bị mắng xong, ngồi một mình ở cái bàn hai ghế, ghế đối diện trống suốt buổi chiều. Tấm ảnh không kể chuyện đó. Nó không nói dối — nó chỉ đơn giản là không kể. Và cậu ấy biết rõ điều đó, biết từ lúc bấm nút đăng, vậy mà khi coi ảnh của người khác thì vẫn tin hết, không sót một tấm nào.

Khoảnh khắc 3

1h sáng, cậu ấy vẫn còn lướt. Nhưng lần này có một câu hiện ra rõ ràng trong đầu: mình đang đem ngày dở nhất của mình ra so với ngày vui nhất của người ta. Ngày dở thì mình sống trọn từng phút, còn ngày vui của họ thì mình chỉ được xem đúng một tấm đã chọn, đã cắt, đã chỉnh. So kiểu đó thì thua là chuyện đương nhiên, mà thua ở đây cũng chẳng có nghĩa gì. Cậu ấy úp điện thoại xuống bàn.

Đời mình thật. Ảnh họ đã chỉnh. Thua là phải. Ngủ thôi.

Sáng hôm sau cậu ấy vẫn dậy, vẫn đi làm, bạn bè vẫn ở đó và vẫn đi nhanh hơn. Chỉ là cái thước đo hồi đêm đã bị bỏ xuống cùng với chiếc điện thoại.

Còn bạn, tấm ảnh gần nhất bạn đăng — nó không kể chuyện gì?