chung
Bốn ngày ở nhà, mà chưa ngồi nói chuyện với mẹ
30 tháng 8, 2026



Nghỉ lễ, anh về quê, định ở bốn ngày. Bốn ngày nghe dài lắm — dài hơn cả năm cộng lại những lần ghé về vội rồi đi. Sáng nào cũng dậy lúc 10h, ăn cơm, rồi nằm. Điện thoại úp xuống gối, màn hình vẫn sáng ở viền.

Tới ngày cuối mẹ mới hỏi được một câu: mai con đi rồi hả. Anh dạ. Mẹ không nói gì thêm, đứng dậy đi gói đồ ăn cho anh mang lên thành phố. Cả buổi tối đó anh cứ nghĩ mẹ giận. Mà mẹ không giận — mẹ chỉ hết câu để hỏi, vì câu nào cũng bị anh trả lời xong hết rồi.

Đếm lại thì bốn ngày ở nhà, anh nói với mẹ đúng ba câu. Dạ. Con biết rồi. Con ăn rồi. Ba câu đó không sai chỗ nào, lễ phép là đằng khác. Chỉ là câu nào cũng đóng lại, không câu nào để hở ra một chỗ cho mẹ hỏi tiếp.

Lên xe rồi anh mới thấy: bốn ngày đó anh dùng để nghỉ ngơi. Mà mẹ thì chờ mấy tháng, không phải để anh về nằm. Cái túi đồ ăn buộc dây thun vẫn nằm trên đùi suốt chuyến xe — thứ duy nhất anh mang về được.
Nằm bốn ngày cũng không sao. Mẹ đợi mình ngồi xuống.
Lần sau chắc vẫn mệt, vẫn muốn nằm. Nhưng để dành ra một buổi tối thì cũng đâu mất gì. Lần gần nhất bạn ngồi nói chuyện với mẹ được một buổi cho ra hồn là khi nào?