Ổn Mà, Từ Từ

chung

Mẹ dậy từ bốn giờ sáng, và không nói vì sao

30 tháng 8, 2026

Mẹ dậy từ bốn giờ sáng, và không nói vì sao — 1
Mẹ dậy từ bốn giờ sáng, và không nói vì sao — 2
Mẹ dậy từ bốn giờ sáng, và không nói vì sao — 3

Cậu ấy về tới nhà lúc gần trưa, vali còn chưa kịp mở. Trên bàn đã có bảy cái đĩa, xếp kín từ đầu này sang đầu kia. Không ai bảo cậu ấy là mẹ đã dậy từ mấy giờ.

Khoảnh khắc 1

Cả năm mới về được một lần, mà bữa cơm thì hết trong hai mươi phút. Ăn xong, mọi người đứng dậy đi nghỉ trưa. Mãi sau cậu ấy mới biết mẹ nấu từ bốn giờ sáng tới trưa — tám tiếng, đổi lấy hai mươi phút. Và bảy món kia không phải để ai ăn no. Món càng nhiều thì bữa càng lâu tan, mà bữa càng lâu tan thì mọi người còn ngồi đó thêm chút nữa.

Khoảnh khắc 2

Chiều đó cả nhà đi nghỉ hết, còn mẹ ngồi lại bên bồn rửa. Cậu ấy đứng ở cửa bếp nhìn vào và thấy mẹ rửa từng cái một, rất chậm — chậm hơn hẳn cách mẹ vẫn làm mọi ngày. Không phải vì mệt. Vì rửa xong là hết việc, mà hết việc thì cũng hết cớ để còn ai đứng trong bếp với mẹ.

Khoảnh khắc 3

Sáng cuối cùng, mẹ chỉ hỏi mấy giờ xe. Đồ đã xếp lên xe, cái sân trống trơn, chỗ ba đôi dép hôm trước giờ chỉ còn một vệt sạch trên nền gạch. Rồi cậu ấy thấy bếp lại sáng đèn từ bốn giờ sáng — lần thứ hai trong ba ngày. Mẹ đang nấu phần để mang đi, để bữa cơm đó còn theo cậu ấy thêm mấy ngày nữa.

Mẹ không tiễn bằng lời. Mẹ tiễn bằng bốn giờ sáng.

Cậu ấy ngoảnh lại một lần, mẹ vẫn còn đứng ở cổng. Lần sau về, không biết mẹ sẽ dậy lúc mấy giờ.