Ổn Mà, Từ Từ

van-phong

Việc mình không thích, và người mình không bỏ được

30 tháng 7, 2026

Việc mình không thích, và người mình không bỏ được — 1
Việc mình không thích, và người mình không bỏ được — 2
Việc mình không thích, và người mình không bỏ được — 3

Năm năm rồi, sáng nào cũng vậy. Áo sơ mi treo sẵn trên móc từ tối hôm trước, cái áo bạc màu đúng một vệt ở cổ. Anh ấy dậy trước báo thức, ngồi im mấy phút trong phòng chưa hẳn sáng, rồi mới với tay lấy nó xuống.

Khoảnh khắc 1

Trên tủ lạnh có tờ thông báo nhập học lớp 1, dán bằng cái nam châm đỏ. Anh ấy đã muốn nghỉ việc từ lâu, lâu tới mức không còn nhớ chính xác từ bao giờ. Vào tới chỗ làm, tay tự mở file, tự kéo chuột, tự gõ — làm được hết, không sai chỗ nào. Chỉ có điều nếu ai hỏi anh ấy thích gì, anh ấy sẽ ngồi im. Công việc này không lấy đi thời gian của anh ấy. Nó lấy đi cái phần biết mình thích gì.

Khoảnh khắc 2

Một bữa tối, con hỏi ba làm gì ở đó. Câu hỏi đơn giản như thế mà anh ấy không đáp được. Không phải vì khó giải thích, mà vì chính anh ấy cũng không thấy trong đó có gì để kể. Thẻ nhân viên vừa tháo ra, để cạnh chén cơm. Con vẫn ngồi trên chiếc ghế nhựa nhỏ, chờ. Điều anh ấy sợ nhất lúc đó không phải là con thất vọng — mà là mười mấy năm nữa con sẽ ngồi vào một cái bàn nào đó và cũng không đáp được câu này.

Khoảnh khắc 3

Có một đêm 11 giờ, anh ấy gõ xong đơn xin nghỉ. Đọc lại một lượt. Rồi mở tờ giấy nháp bên cạnh, tính lại tiền học, tiền trọ, cộng đúng hai lần cho chắc. Xóa hết chữ trong đơn, gập laptop lại. Không phải anh ấy không dám. Anh ấy đã tính xong từ lâu rồi, và đã chấp nhận cái đáp số ấy — chỉ là mỗi lần tính lại vẫn thấy nặng như lần đầu.

Không phải mình không dám nghỉ. Là có người mình không bỏ được.

Ở góc phòng, cái đèn ngủ hình con thú của con vẫn sáng. Sáng mai anh ấy lại xỏ áo sơ mi, lại ra cửa. Nếu có ai hỏi tại sao, chắc anh ấy chỉ chỉ về phía góc phòng đó.

Còn bạn, đã bao giờ hỏi ba mẹ mình thích gì chưa?