chung
Cái bàn nhậu đó không phải để uống
29 tháng 8, 2026



11h khuya. Điện thoại sáng lên trên mặt bàn nhựa: "sao lâu vậy anh". Cậu ấy cầm máy lên, gõ được mấy chữ rồi xóa. Không phải vì có gì giấu. Mà vì câu trả lời thật, nói ra nghe nhỏ xíu.

Hội bạn cũ này Tết với lễ mới gặp được nhau một lần. Tối nay ghép hai cái bàn mới đủ chỗ. Ngồi từ chiều tới giờ, mà thùng bia dưới chân vẫn còn gần nguyên, mấy chai còn nguyên nắp. Cậu ấy không biết gõ thế nào để người ở nhà hiểu: tụi anh tới đó để ngồi, không phải để uống. Cuối cùng gõ: mai anh kể em nghe.

Năm tiếng đó chứa gì? Một đứa than sếp. Một đứa khoe con vừa vào lớp một. Rồi tới lượt một đứa kể mẹ nó đang nằm viện — và cả bàn đặt ly xuống cùng lúc, không ai nói gì thêm. Giờ mỗi đứa một tỉnh, cả năm nhắn tin đúng mấy câu chúc mừng sinh nhật. Cái bàn này là chỗ duy nhất tụi nó kể thật. Nên không ai đứng dậy về. Chỉ gọi thêm một dĩa ốc nữa.

Tính tiền xong, ra ngoài lề đường, không đứa nào ôm đứa nào. Chỉ đấm vai nhau một cái, rồi hỏi: chừng nào nhậu nữa? Câu đó, dịch cho đúng, là "tao nhớ tụi mày". Chỉ có điều không ai biết cách nói ra cho tử tế. Về tới nhà, cậu ấy mở điện thoại, lưu một dòng lịch cho lần sau.
Cái đấm vai đó là lời chào. Còn hẹn nhau là còn thương.
Lần cuối bạn ngồi với mấy đứa bạn cũ là khi nào? Và bạn có nhớ hôm đó mình đã uống bao nhiêu không, hay chỉ nhớ tụi nó kể gì?