chung
Nói yêu thì dễ, nói thương ba mẹ lại khó
29 tháng 7, 2026



23h, màn hình điện thoại vẫn sáng. Tin nhắn cho người yêu dài cả trang, gõ không biết mệt. Cuộn lên trên, đoạn chat với mẹ chỉ vài dòng ngắn ngủn, tin cuối cùng gửi đi từ ba hôm trước.

Không phải vì bận. Chỉ là mình quen rồi — quen với việc mẹ luôn ở đó, luôn chờ, luôn tha thứ mọi lần lơ là. Nên những lời thương cứ để trong lòng, nghĩ bụng lúc nào rảnh sẽ nói, mà "lúc nào rảnh" đó cứ trôi mãi không tới.

Mẹ gọi hỏi ăn cơm chưa, giữa giờ làm bận rộn, chỉ kịp nhắn lại "dạ", "con biết rồi", "con bận". Mẹ không giận. Chỉ lặng lẽ chờ, như mọi lần khác — và cái lặng lẽ đó, tự nhiên, nặng hơn một câu trách móc nhiều.

Tối nay, thử làm một việc nhỏ: mở khung chat với mẹ, gõ một câu không cần hoa mỹ, chỉ cần thật. Tay có run một chút cũng không sao. Bấm gửi rồi, nhẹ lòng hẳn — không phải vì đã nói hay, mà vì đã nói thật.
Ba mẹ không cần lời hay ho. Một câu thật lòng là đủ ấm.
Có lẽ mẹ không cần một tin nhắn thật dài, thật khéo. Chỉ cần một câu, đúng lúc, là đủ ấm cả năm rồi. Tối nay, bạn đã nhắn cho mẹ chưa?