tinh-cam
Hai năm thích một người — chưa một lần nói
29 tháng 6, 2026



Hai năm rồi. Anh ấy ngồi cạnh mỗi buổi học, cùng ra về, cùng cười về bài vở. Mọi thứ đều bình thường — chỉ có trái tim là không.

Đêm về, Khánh mở Zalo, gõ tên người đó vào ô tìm kiếm. Tên hiện ra. Ngón tay dừng lại. Không phải không biết nói gì — chỉ là tay không chịu bấm gửi. Lần này là lần mấy chục rồi. Vẫn thoát app. Vẫn nhớ từng chữ trong tên đó.

Xong giờ học, hai người cùng ra thang máy. Tim đập loạn, nhưng miệng chỉ nói chuyện bài. Rồi đến ngã tư, họ rẽ trái. Khánh đứng thêm một giây — không biết để làm gì, chỉ là chưa muốn rời.

Chiều tan học, người đó về trước. Khánh tự mắng mình: mày nói đi chứ, khó gì. Nhưng khó thật. Không phải sợ nghe không — mà sợ nếu nói ra rồi người ta lắc đầu, cái "biết đâu" đó sẽ không còn nữa. Nên lại im. Thêm một ngày.
Không phải sợ nghe không. Sợ mất cái biết đâu thôi.
Bao nhiêu người đang giữ im lặng — không phải vì nhút nhát, mà vì cái khả năng còn đó quý hơn sự chắc chắn?