Ổn Mà, Từ Từ

van-phong

Giỏi một thứ mình không yêu, vậy là may hay xui

28 tháng 8, 2026

Giỏi một thứ mình không yêu, vậy là may hay xui — 1
Giỏi một thứ mình không yêu, vậy là may hay xui — 2
Giỏi một thứ mình không yêu, vậy là may hay xui — 3

Năm năm rồi, và cô chưa thích cái nghề này ngày nào. Không phải ghét — ghét thì còn dễ gọi tên. Chỉ là mỗi sáng mở file lên, cô không thấy gì cả.

Khoảnh khắc 1

Cô làm nhanh, nên việc khó cứ đưa hết về bàn cô. Rồi có hôm sếp bảo: sinh ra để làm nghề này. Câu đó nghe như một lời khen, mà từ lúc đó cô thấy khó thở hơn — vì được gọi là sinh ra để làm một thứ thì cái chán tự nhiên hết chỗ để tồn tại. Ai cũng khen cô giỏi. Chưa ai hỏi cô có thích không.

Khoảnh khắc 2

Có buổi sáng cô ngồi trước màn hình, ly cà phê rót từ sớm đã nguội mà chưa đụng tới. Không háo hức, cũng không chán ghét. Cô từng nghĩ vậy là may — ít ra không phải khổ sở mỗi ngày. Nhưng ghét thì ít ra còn biết mình muốn gì. Không ghét mới là chỗ khó, vì chẳng còn dấu vết nào chỉ đường.

Khoảnh khắc 3

Tối đó cô mở một trang tuyển dụng, để đó, rồi đóng lại. Lương này còn nuôi em đi học, cô hay nói vậy. Nhưng ngồi lâu hơn một chút thì cô biết: hỏi đổi sang cái gì, cô cũng chưa trả lời được. Cuối cùng cô không nghỉ việc. Cô chỉ khoanh lại hai ô trống trên tờ lịch tuần, hai tối không dành cho ai hết.

Chưa đổi được nghề, chưa sao. Mỗi tuần vẫn có phần của mình.

Có những giai đoạn mình chưa đổi được gì cả. Nhưng hai ô trống đó, mình vẫn giữ được. Tuần này bạn còn chừa cho mình ô nào chưa?