chung
Mâm cỗ ngày lễ chỉ là cái cớ
28 tháng 8, 2026



5h sáng ngày nghỉ lễ, trời chưa sáng hẳn, chợ mới bật mấy bóng đèn dây. Chị ấy đi giữa hai dãy sạp, tay xách cái giỏ nhựa, trong đầu đã xếp sẵn thứ tự nấu món nào trước. Cả năm nhà mới tụ họp một lần, nên buổi sáng này bắt đầu sớm hơn mọi buổi sáng khác.

Tới trưa thì ngoài kia đã ồn. Tiếng cụng ly, tiếng ai đó kể lại chuyện cũ, tiếng cười vỡ ra từng đợt. Còn chị ấy đứng ở bồn rửa, nước chảy đều, chồng chén vơi dần. Chuyện lạ là chị ấy rửa chậm hơn bình thường. Rửa nhanh thì xong sớm, mà xong sớm thì có người sẽ đứng dậy về. Cứ để nước chảy thêm chút nữa, để ngoài kia còn lý do ngồi lại. Cả ngày trong bếp không phải để mâm cỗ đẹp hơn — là để căn nhà này có đủ mặt thêm một buổi.

Đêm trước đó chị ấy đã nhắn từng người một. Út trả lời gọn: mai bận rồi chị. Đi chợ, chị ấy vẫn mua dư một phần. Không nói với ai, cũng không giận. 9h tối hôm sau, cửa mở, út bước vào, còn nguyên bộ đồ đi làm, tóc còn bết mồ hôi. Hoá ra "bận" hiếm khi có nghĩa là không muốn về — nó chỉ là không dám hứa trước. Chị ấy đứng dậy, lấy thêm một cái chén.

Rồi tiệc cũng tan. Ghế xô lệch, ly còn vơi, đĩa chồng lên nhau. Mọi người về hết, nhà im tới mức nghe được tiếng nước nhỏ giọt. Chị ấy dọn tới cái ly cuối cùng thì thấy có người đứng vào cạnh mình — ba, tay áo đã xắn lên, rửa nốt chỗ còn lại. Không ai bảo ai câu nào. Hai người, một cái bồn, và cả một buổi tối vừa đi qua.
Vui nhất không phải lúc đông. Là lúc còn hai người.
Ngày mai nhà lại vắng, mỗi người về lại chỗ của mình. Nhưng năm sau, khi ai đó hỏi kỳ nghỉ lễ năm đó thế nào, chắc không ai nhớ nổi hôm ấy ăn món gì.
Còn nhà bạn, người ở lại dọn sau cùng thường là ai?