chung
Ông bà nuôi cháu, mệt mấy cũng được
28 tháng 7, 2026



7 giờ sáng, sân nhà còn ướt sương. Bà dắt chiếc xe đạp cũ ra cổng, cháu nội 7 tuổi đã ngồi sẵn sau yên, tay ôm chặt lưng bà. Ba mẹ cháu đi làm công nhân ở Bình Dương, một năm mới về một lần.

Bà chỉ học hết lớp 4, nhưng tối nào cũng ngồi cạnh cháu, chỉ từng chữ một cách chậm rãi. Không ai bắt bà làm vậy. Bà tự thấy đó là phần việc của mình, dù tay bà cầm cây bút còn ngượng hơn cầm cái cuốc.

Có hôm cháu hỏi sao ba mẹ không ở nhà với con. Bà chỉ cười, xoa đầu cháu, nói ba mẹ đi làm kiếm tiền cho con học. Tối đó, một mình ngoài hiên, bà gọi điện cho con trai, kể chuyện cháu được cô khen — giọng bà vui hẳn lên, như thể chính bà vừa được khen.

Cúp máy, bà lại quay vào dọn dẹp, chuẩn bị sẵn đồ ăn sáng cho cháu ngày mai. Không ai hỏi bà có mệt không. Nhưng nhìn cháu ngủ ngon trong lòng, bà nghĩ: chỉ cần con cháu yên ổn, mệt mấy cũng được.
Cả ngày chưa ai hỏi bà mệt. Cháu ngủ yên là bà đủ khỏe.
Có những người bà, người ông đang âm thầm gánh một phần cuộc đời của người khác, không đòi hỏi gì. Lần này gọi về, bạn có hỏi ông bà một câu: dạo này có mệt không?