chung
Thiếu tiền thì mệt thật, không cần giả vờ là không
27 tháng 8, 2026



Câu "tiền không mua được hạnh phúc" thường được nói ra bởi người đang không phải lo tiền. Còn anh ấy thì đang đếm ngược tới ngày lương về, và mỗi lần điện thoại rung lên một lời rủ đi ăn, anh ấy lại phải nghĩ ra một lý do nghe cho tự nhiên.

Lần này lý do là "bận". Nhắn xong thì đặt điện thoại úp xuống, ngồi im một lúc trong căn phòng chỉ có tờ lịch trên tường làm bạn. Cái tốn kém không phải bữa ăn kia — cái tốn kém là bài học vừa tự dạy mình: thiếu tiền là chuyện phải giấu. Rồi mười lăm phút sau, đứa bạn nhắn lại là nó cũng vừa hủy. Cũng hết. Hóa ra cả hai đã ngồi giấu cùng một thứ, mỗi đứa một phòng.

Hôm khác, anh ấy đứng ở quầy thuốc hai mươi phút cho một cơn ho đã kéo ba tuần. Cầm hộp thuốc lên, nhìn giá, đặt xuống. Trong khoảnh khắc đó anh ấy thấy mình hèn — không phải vì ai nói gì, mà vì anh ấy tự tuyên án trước khi có ai kịp nhìn. Rồi cô bán thuốc, không hỏi một câu nào, đưa sang một gói giấy nhỏ rẻ hơn. Từ đầu tới cuối chỉ có một người phán xét anh ấy trong gian hàng đó, và người đó không phải cô bán thuốc.

Còn có những đêm anh ấy nằm lướt điện thoại và thấy một người bằng tuổi khoe xe mới. Không ganh — chỉ thấy mình chậm, như thể đời có một cái lịch trình mà mình đang trễ mất. Cho tới khi người kia nhắn thêm một câu: ba năm rồi chưa nghỉ phép lần nào. Người đó không đi trước. Người đó chỉ đang trả bằng một loại tiền khác.
Số dư không phải giá của mình. Nó chỉ là con số tháng này.
Chẳng ai có đủ cả thời gian lẫn tiền cùng một lúc, và tuần này nếu bạn đang đếm từng đồng thì rất nhiều người cũng đang vậy — chỉ là họ không đăng lên mạng thôi. Nếu bây giờ có ai hỏi bạn đang trả cho giai đoạn này bằng thứ gì, bạn sẽ trả lời sao?