van-phong
Mất việc vì AI, mình còn lại gì?
27 tháng 7, 2026



Một khách quen nhắn đúng một câu: giờ dùng AI rồi, cảm ơn thời gian qua. Không trách móc, không giải thích thêm. Chỉ vậy thôi, mà nguồn thu chính của anh biến mất trong một tin nhắn.

Tối đó anh đọc lại tin nhắn ba lần, như thể đọc thêm sẽ khiến nó đổi khác. Nó không đổi. Anh tắt máy tính, ngồi thở một lúc lâu — không phải vì hết việc để làm, mà vì lần đầu tiên anh sợ mình không còn ai cần nữa.

1 giờ sáng, anh vẫn ngồi trước máy, lướt qua từng file cũ của bao nhiêu năm làm nghề. Không phải để tìm lại việc gì — chỉ là để tìm xem, nếu AI làm được phần lớn việc này rồi, thì phần còn lại của anh là gì.

Hôm sau, một khách khó tính vẫn nhắn tin phàn nàn. Tay anh hơi run — vừa mất một khách quen, giờ chỉ còn lại khách khó — nhưng anh vẫn trả lời nhẹ nhàng như mọi lần. Không ai dạy anh làm điều đó. Nó cứ tự nhiên chảy ra, ngay cả khi anh đang hoảng nhất.
AI giỏi hơn, mình sợ thật. Mình học thêm, đổi khác đi.
Không phải AI không đáng sợ. Chỉ là có những phần việc — quan sát, kiên nhẫn, giữ một người ở lại — mà đến giờ vẫn chưa ai dạy được cho máy. Nếu công việc của bạn cũng vừa bị thay thế, phần nào trong bạn vẫn còn nguyên đó?