Ổn Mà, Từ Từ

van-phong

Cho phép bản thân nghỉ: thứ Bảy nằm giường tới trưa

27 tháng 6, 2026

Cho phép bản thân nghỉ: thứ Bảy nằm giường tới trưa — 1
Cho phép bản thân nghỉ: thứ Bảy nằm giường tới trưa — 2
Cho phép bản thân nghỉ: thứ Bảy nằm giường tới trưa — 3

Thứ Bảy, cô lên hẳn một lịch kín cả ngày: sáng học khóa online, chiều đọc sách, tối đi gym. Vậy mà 11h trưa, ánh nắng đã tràn qua cửa sổ, cô vẫn còn nằm trên giường, chưa làm được một việc nào trong danh sách.

Khoảnh khắc 1

Cô định bật dậy, ép mình theo kế hoạch. Rồi lại nằm yên. "Tại sao mày nằm đây? Người ta cuối tuần vẫn productive mà." Cái cảm giác có lỗi tới rất nhanh, nhanh hơn cả sức để ngồi dậy.

Khoảnh khắc 2

Rồi cô nhớ lại tuần vừa rồi: thứ Hai họp từ 8h tới 6h chiều, thứ Ba tăng ca tới 9h, thứ Tư họp online lúc 8h tối, thứ Năm deadline, thứ Sáu review cho cả team. Tới giờ cô mới hiểu vì sao mình đừ đến vậy. Một tuần đó đã rút cạn pin của cô.

Khoảnh khắc 3

Cô nhìn cái điện thoại đang cắm sạc, và chợt nghĩ: nếu điện thoại hết pin thì mình cắm sạc, người cũng cần được sạc thôi. Hôm nay là ngày đó. Cô gấp cuốn sổ kế hoạch lại — lần đầu tiên mà không tự trách mình một câu nào.

Điện thoại hết pin thì sạc. Người cũng cần được sạc thôi.

Nghỉ ngơi không phải là lười, đôi khi nó chỉ là cách để mình đi tiếp. Lần gần nhất bạn cho phép mình nghỉ mà không thấy có lỗi là khi nào?