Ổn Mà, Từ Từ

chung

Ở nhà, mình là phiên bản tệ nhất của mình

26 tháng 8, 2026

Ở nhà, mình là phiên bản tệ nhất của mình — 1
Ở nhà, mình là phiên bản tệ nhất của mình — 2
Ở nhà, mình là phiên bản tệ nhất của mình — 3

Khách quát qua tai nghe, cậu ấy vẫn dạ vâng. Đồng nghiệp nói một câu khó nghe, cậu ấy vẫn cười. Bạn bè nhờ việc lúc 9 giờ tối, cậu ấy vẫn gật. Cả ngày, không ai thấy cậu ấy gắt với ai một lần nào.

Rồi cửa nhà mở ra.

Khoảnh khắc 1

Túi đi làm quăng lên ghế, thẻ đeo tuột xuống sàn không ai buồn nhặt. Mẹ ở trong bếp nói vọng ra một câu bình thường nhất trên đời: con ăn cơm chưa. Câu trả lời bật ra trước khi kịp nghĩ, cộc và gọn, kiểu chỉ để dừng cuộc nói chuyện lại. Mẹ ừ nhỏ một tiếng rồi đi dọn bếp, không hỏi thêm. Mãi lúc ra tới nơi mới thấy mâm cơm đậy lồng bàn, còn ấm. Mẹ hâm lại từ chiều, và câu hỏi kia chưa bao giờ là câu hỏi.

Khoảnh khắc 2

Mười giờ tối, cửa phòng đóng. Ngoài kia ai nhờ gì cũng gật, mà bố hỏi một câu thì im. Bố gõ cửa đúng một cái rồi thôi — cậu ấy nằm nghe tiếng bước chân đi xa dần và thấy mình thắng, một cái thắng chẳng để làm gì. Sáng ra mở cửa, có ly nước ấm để trên cái đĩa lót, đặt ngay ngưỡng cửa. Bố không đợi ai mở cửa cho mình. Bố chỉ quay lại, lúc không ai nhìn.

Khoảnh khắc 3

Đêm hôm sau, cậu ấy soạn tin xin lỗi mẹ. Gõ tới lần thứ ba thì ngón tay dừng lại ở nút gửi, xóa đi, gõ lại. Đang loay hoay thì màn hình sáng lên trước — mẹ nhắn, bảo mai mẹ nấu canh. Không nhắc gì tới hôm qua. Mẹ đã tha xong từ lâu, trong khi cậu ấy còn đang tập nói câu xin lỗi. Và cái tha nhanh tới vậy, chính là thứ cậu ấy quen xài nhất.

Kiên nhẫn mình để cho người lạ. Mẹ đáng được bằng vậy. Chỉ bằng.

Nhà là nơi hiếm hoi mình được tệ mà vẫn không bị bỏ lại. Đó là một điều may, và cũng là điều dễ bị mang ra tiêu nhất. Tuần này thử một chuyện nhỏ thôi: chia cho ba mẹ đúng bằng chỗ kiên nhẫn mình vẫn dành cho người ngoài — không cần hơn. Lần gần nhất bạn nhịn được với một người lạ, là hôm nào?