chung
Người trả tiền cho từng tấm ảnh
26 tháng 7, 2026



Anh nghỉ học năm 18. Em nhận bằng năm 22. Giữa hai cái mốc đó là mười năm anh đi làm, không than một câu, không đòi gì cho riêng mình. Hôm lễ tốt nghiệp cả nhà đi đông đủ, chụp cả trăm tấm ảnh. Tối về xem lại, em mới thấy có một chuyện lạ.

Không có tấm nào có anh. Không phải hôm nay, mà là cả mười năm. Anh luôn là người cầm máy — sinh nhật, Tết, ngày em đậu đại học, ngày em ra trường. Ai cũng cười vào ống kính, còn người đứng phía sau ống kính thì không ai nghĩ tới việc đổi chỗ cho anh một lần. Em cầm máy lên, kêu anh đứng vào. Anh gãi đầu, cười, bảo thôi khỏi.

Tối đó em thấy cái ví da của anh. Vẫn cái ví hồi em học cấp 3, mép đã sờn, đường chỉ bung một góc. Trong khi cái laptop anh mua cho em đi làm thì còn nguyên mùi hộp. Anh không thiếu tiền mua cái ví mới — anh hết nghèo lâu rồi. Chỉ là mười năm tính toán từng đồng cho hai đứa em đã thành một thói quen không gỡ ra được nữa.

11 giờ đêm, em nhắn cho anh một câu cảm ơn tử tế, lần đầu tiên trong mười năm. Anh trả lời gọn lỏn: "Học xong lo đi làm, khỏi cảm ơn gì hết." Em ngồi nhìn màn hình một lúc lâu rồi mới hiểu vì sao anh gạt đi nhanh như vậy — nhận lời cảm ơn là mặc nhiên biến em thành người mắc nợ, và anh không muốn em phải sống với cảm giác đó.
Ảnh nhà mười năm thiếu một người. Người trả tiền cho từng tấm.
Có những người thương mình theo kiểu không cho mình biết là họ đang thương. Trong nhà bạn, người đó là ai?