chung
Tối Chủ nhật, bảy người quanh một cái bàn
25 tháng 8, 2026



Chủ nhật. Mệt rã người, mà vẫn phải chạy về. Nhà có cái lệ bất thành văn: tối Chủ nhật cả nhà phải về ăn cơm chung, không viện cớ. Bố mẹ, hai chị em, em rể, hai đứa cháu — bảy người quanh một cái bàn, tuần nào cũng vậy.

Bữa cơm chẳng có gì đặc biệt. Canh cua, cà pháo, thịt kho. Câu chuyện cũng chẳng có gì to tát. Có hôm cô ngồi xuống mà đầu vẫn còn ở chỗ làm, chỉ mong ăn nhanh cho xong để còn về. Rồi bố buột miệng hỏi một câu — bố mẹ còn được mấy năm nữa mà ngồi thế này với các con — và cả bàn im. Cô cất điện thoại xuống, ngồi lại.

Có tuần mệt quá, cô gõ tin nhắn cho mẹ: tuần này con bận. Gõ xong rồi để đó, chưa gửi, cứ nghĩ tới cái ghế đầu bàn của bố. Thì mẹ nhắn tới trước, bảo mẹ mua cà pháo rồi. Hoá ra mẹ đã đi chợ từ chiều. Hoá ra cái lệ đó không phải gánh nặng ai áp lên cô — nó là thứ bố mẹ chờ suốt cả tuần. Cô xoá tin nhắn, gõ lại: con về sớm.

Ở bàn, cả nhà toàn nói chuyện chẳng đâu vào đâu. Chuyện hàng xóm, chuyện giá cả, chuyện đứa cháu bị cô giáo phê bình. Cô từng nghĩ nói cho có, ai mà nhớ. Rồi tuần sau bố kể lại, đúng từng chi tiết. Bố không cần biết thêm chuyện gì cả. Bố cần cô ngồi đó.
Chuyện của mình bố nhớ hết. Mà chuyện của bố mình chưa hỏi.
Tuần sau cô sẽ kể tiếp, như mọi tuần. Còn chuyện của bố, lần này mình hỏi trước được không?