chung
Nửa năm đã qua — chưa hoàn hảo, nhưng vẫn đang đi
25 tháng 7, 2026



Trên tường có tờ lịch tháng 7, hơn nửa số ô đã bị gạch đi. Anh ngồi nhìn nó một lúc rồi tự hỏi một câu chẳng ai hỏi giùm: nửa năm đã qua, mình được gì?

Anh mở điện thoại lên. Story của bạn bè trôi qua: người vừa tăng lương, người vừa đi Đà Lạt về. Ngón tay anh dừng lại ở thư viện ảnh của chính mình — một tấm chụp hồi tháng 3, tấm anh thích nhất, và cũng là tấm chưa bao giờ đăng. Anh tắt app, ngồi yên một lát. Không buồn hẳn, chỉ là thấy mình chậm hơn tất cả mọi người một nhịp.

Có người thì mất nhiều hơn thế. Tháng 1 còn có việc, giờ thì không. Nhìn lại nửa năm mà không dám kể với ai — tới lúc mẹ gọi hỏi thăm công việc, cổ nghẹn lại, mà miệng vẫn nói "dạ, ổn mẹ". Cúp máy xong, anh mở laptop ra, sửa lại cái CV đã lâu không đụng tới. Không ai biết anh làm chuyện đó lúc mấy giờ.

Rồi bạn nhắn hỏi: "rồi tính sao tiếp?". Nửa năm còn lại vẫn đang chờ sẵn ngoài kia, mà anh thì chưa có kế hoạch nào cả. Anh ngồi nghĩ mãi cho tới lúc ly trà nguội ngắt vẫn chưa trả lời được — vì thật ra, thứ anh kẹt lại không phải là chưa biết, mà là chưa nghĩ ra câu trả lời nào nghe cho đủ hay.
Mình sợ trả lời không đủ hay. Chứ không sợ chưa biết gì.
Cuối cùng anh nhắn lại đúng như đang có, rồi đi rót một ly trà mới. Không lội ngược dòng, không câu chuyện thần kỳ nào để kể. Sáu tháng còn lại vẫn sẽ tới, đều đặn, dù bạn có chuẩn bị sẵn một câu trả lời hay không — vậy thì bạn còn đang giữ lại điều gì chưa đăng lên?