chung
Cô đơn giữa thành phố và hộp cơm 7h tối
25 tháng 6, 2026



7h tối, hộp cơm mở ra trong căn phòng trọ. Điện thoại nằm im trên bàn — nhóm chat công ty, nhóm bạn học cũ, nhóm hội cùng quê, đầy đủ cả, mà chẳng ai nhắn một câu. Chỉ có tiếng máy lạnh ù ù trên tường.

Anh ngồi đó, lùa từng muỗng cơm hộp đã nguội bớt. Không ai gọi, không ai hỏi. Ăn hết phần cơm rồi đậy nắp lại, vậy thôi. Một bữa tối trôi qua như mọi bữa tối khác trong năm nay.

Anh lướt điện thoại, màn hình toàn ảnh người ta đi ăn theo nhóm, cười nói rôm rả. Anh mở app đồ ăn lên, nhìn một lúc rồi tắt đi — không phải vì không đói, mà vì không muốn lại một mình gọi đồ về ăn thêm một lần nữa.

Hồi còn ở quê, mới 6h chiều là mẹ đã réo tên từ dưới bếp. Ở đây, thứ duy nhất lên tiếng là cái máy lạnh. Rồi anh chợt nhận ra: từ ngày lên thành phố, chưa ai tự nhiên nhắn "ăn cơm chưa" — không phải vì hết bạn, mà vì ai cũng đang bận với cuộc sống của riêng mình.
Không ai hỏi ăn cơm chưa. Không phải hết bạn, ai cũng bận.
Có những buổi tối mình ngồi ăn một mình giữa cả một thành phố đông người. Bao lâu rồi chưa có ai hỏi bạn câu "ăn cơm chưa"?