Ổn Mà, Từ Từ

van-phong

Ghế trống bên cạnh, rồi tự hỏi mình ở lại vì gì

24 tháng 8, 2026

Ghế trống bên cạnh, rồi tự hỏi mình ở lại vì gì — 1
Ghế trống bên cạnh, rồi tự hỏi mình ở lại vì gì — 2
Ghế trống bên cạnh, rồi tự hỏi mình ở lại vì gì — 3

Ba năm ngồi cạnh chị ấy. Người dạy mình từ cái ngày đầu tiên còn chưa biết gì, người hay chia đồ ăn vặt lúc 3h chiều mỗi khi cả phòng đuối sức. Hôm nay chị nộp đơn nghỉ, và cái ghế bên cạnh sắp trống.

Khoảnh khắc 1

Ngày cuối, cả phòng chụp ảnh, ai cũng cười. Nhưng lúc chị dọn đồ, mình nhìn cái ngăn kéo đồ ăn vặt trống trơn mà thấy hụt hẫng — không phải vì mất một người tiện việc, mà vì mất người duy nhất khiến chỗ này còn đáng ở lại.

Khoảnh khắc 2

Tối đó mình ngồi nghĩ: ở lại vì công việc, hay vì sợ đổi thay? Chị nghỉ vì đã tìm được chỗ tốt hơn từ lâu, chỉ mình không biết. Còn mình, hai năm rồi chưa từng thật sự đi tìm — chỉ tự nhủ "ở đây cũng ổn mà".

Khoảnh khắc 3

Mình không nghỉ việc ngay hôm sau. Nhưng mở lại CV lần đầu sau hai năm, cập nhật lại những gì mình đã làm. Không phải để nhảy việc gấp — mà để biết mình đang có gì trong tay, để lần sau nếu đi, mình đi vì mình chọn.

Người ta đi mình thấy hụt hẫng. Cái chị dạy, giờ mình tự đứng.

Cái ghế đó vẫn trống. Nhưng file CV thì không còn trống nữa.

Nếu người dạy bạn từ những ngày đầu vừa rời đi, bạn còn nhớ mình đang có gì trong tay không?