Ổn Mà, Từ Từ

chung

Thiếu tiền thì mệt thật, nhưng đâu làm mình kém đi

23 tháng 8, 2026

Thiếu tiền thì mệt thật, nhưng đâu làm mình kém đi — 1
Thiếu tiền thì mệt thật, nhưng đâu làm mình kém đi — 2
Thiếu tiền thì mệt thật, nhưng đâu làm mình kém đi — 3

Ngày 28. Mở ví ra, còn bốn trăm nghìn. Không phải bi kịch gì cả — chỉ là từ hôm nay tới ngày lương, mọi thứ muốn mua đều phải đi qua một câu hỏi trước: "cái này có cần thiệt không?"

Người ta hay nói tiền không mua được hạnh phúc. Câu đó đúng. Nhưng nó thường được nói bởi người đang không phải đếm.

Khoảnh khắc 1

Đau họng năm hôm rồi. Cậu ấy vẫn chưa đi khám. Lúc đầu là vì thật sự không đủ tiền — cái tháng nào đó, cách đây lâu rồi. Còn bây giờ thì trong ví vẫn còn, mà tay vẫn không bấm đặt lịch. Cái thiếu kéo dài quá lâu, tới lúc nào đó nó không còn là chuyện tiền nữa, nó thành một phản xạ. Sợ tiêu, kể cả khi tiêu là điều đúng nên làm.

Khoảnh khắc 2

Bạn nhắn rủ đi ăn. Cậu ấy gõ chữ "bận nha" nhanh lắm — nhanh hơn cả lúc nghĩ xem có nên nói thật không. Cái mất ở đây không phải bữa ăn đó, mà là cậu ấy đã quen giấu bạn thân của mình. Rồi tin nhắn hiện lên: "tao cũng vậy mà." Hoá ra suốt mấy tháng, hai đứa cùng ngại, cùng viện cớ, cùng tưởng chỉ có mình đang chật vật.

Khoảnh khắc 3

11h đêm, nằm lướt. Ai cũng đi ăn, đi chơi, ai cũng đang ổn. Cậu ấy nằm đó và thấy mình thua. Nhưng không ai đăng lên lúc họ hết tiền cả. Cái mà cậu ấy đang so mình vào, thật ra không tồn tại. Tắt máy. Đứng dậy nấu gói mì. Đi ngủ sớm một hôm.

Đếm từng đồng thì mệt thật. Không làm mình kém ai đâu.

Tuần này, nếu bạn cũng đang tính từng khoản, thì bạn không lẻ loi đâu — chỉ là mấy người kia không đăng lên thôi. Còn cái điều bạn đang hoãn lại vì tiếc tiền, nó có thật sự đắt như bạn nghĩ không?