Ổn Mà, Từ Từ

chung

Ông dặn đừng chia, mà hai anh em vẫn chia

23 tháng 8, 2026

Ông dặn đừng chia, mà hai anh em vẫn chia — 1
Ông dặn đừng chia, mà hai anh em vẫn chia — 2
Ông dặn đừng chia, mà hai anh em vẫn chia — 3

Hai năm rồi anh với em trai không nói với nhau câu nào. Ở chung một thành phố, cách nhau hai mươi phút chạy xe, mà Tết về nhà vẫn ngồi hai đầu bàn. Ngày giỗ ông năm nay, chiếu đã trải ngoài sân từ sớm, và anh biết chắc một chuyện: lát nữa cả hai sẽ cùng có mặt ở đây, cùng đứng trước bàn thờ, và cùng không nói gì.

Khoảnh khắc 1

Chuyện bắt đầu từ mảnh đất ông bà để lại. Chia xong thì cạch mặt, đơn giản vậy thôi. Hôm giỗ, hai anh em đứng thắp nhang cạnh nhau, hai cây nhang cắm sát nhau trong bát, khói bay lên cùng một hướng — mà giữa hai người là hai năm im lặng. Rồi mẹ ngồi ghế thấp bên cạnh, kể lại một câu tưởng đã quên: hồi còn sống, ông dặn cứ để chung, đừng chia. Anh đứng nghe, không nói được gì. Đất là của ông để lại. Người chia nó ra là hai anh em.

Khoảnh khắc 2

Khách về hết lúc gần mười một giờ đêm. Trong bếp còn hai anh em với một chồng chén cao. Em trai bảo cộc lốc: anh nghỉ đi, rồi rót hai ly trà đặt lên bàn. Anh cầm ly của mình lên, uống một ngụm, và khựng lại — không đường. Đúng kiểu anh vẫn uống từ hồi nào tới giờ. Hũ đường vẫn đóng nắp, cái thìa vẫn khô. Hai năm không nói với nhau một câu, mà nó chưa quên gì hết. Anh uống hết ly, rồi bước tới đứng cạnh chậu rửa, rửa nốt chỗ chén còn lại.

Khoảnh khắc 3

Sáng hôm sau anh ra sân đứng nhìn miếng đất. Hàng cọc ranh vẫn đóng thẳng hàng ở đó, đúng chỗ hai anh em từng đứng cãi nhau. Nhưng cỏ đã mọc cao ngang nhau ở cả hai bên — không luống, không móng nhà, không ai bán, không ai trồng gì. Hai năm rồi chưa ai chạm vào thứ mình đã giành cho bằng được. Hoá ra không ai thật sự cần mảnh đất đó. Chỉ cần thắng thôi. Anh bảo em trai: chuyện đất, bỏ đi. Nó không trả lời, chỉ "ừ".

Đất bỏ hoang, người cũng vậy. Mùa sau, trồng lại được.

Không ai xin lỗi ai, cũng không ai nhắc lại chuyện cũ. Chỉ là sáng hôm đó hai anh em đứng cạnh nhau ngoài sân, cùng nhìn về một hướng, lâu hơn mọi năm một chút. Còn bạn — người bạn đang không nói chuyện, hai người đang giận nhau vì cái gì, và cái đó có đáng bằng khoảng thời gian đang trôi qua không?