chung
Mẹ giấu bệnh, chỉ vì con ở xa
23 tháng 7, 2026



Vali còn dựng ở cửa, chưa kịp kéo vào. Diệu về quê bất chợt, không báo trước. Mở tủ mẹ tìm cái khăn — bên trong là hai hộp thuốc xếp cạnh nhau, vỉ đã bóc quá nửa. Huyết áp. Tiểu đường. Uống đều đặn, cả năm nay.

Cô đứng đó một lúc lâu, tay cầm vỉ thuốc mà không biết đặt xuống chỗ nào. Bốn ô đã bóc rỗng, hai ô còn nguyên. Nghĩa là sáng nay mẹ vẫn uống. Nghĩa là mọi buổi sáng trước đó mẹ đều uống. Cô đóng tủ lại, ngồi xuống mép giường, tay vẫn còn lạnh.

Ba năm đi làm xa, tuần nào cũng gọi về. Lần nào mẹ cũng cười trong máy: "mẹ khỏe, đừng lo con". Giọng tươi tới mức Diệu tin thật. Bây giờ cô mới hiểu — câu đó mẹ không nói bừa, mẹ đã tập nói nó. Tập cho tới khi nghe thật như thật.

Diệu giận, trách mẹ giấu. Mẹ chỉ cười xòa: con gái xa nhà, biết rồi cũng chỉ thêm lo thôi. Mẹ uống thuốc đều, có bác sĩ theo dõi, không sao đâu. Hộp thuốc chia bảy ô, thứ Hai tới Chủ nhật, mấy ô đầu đã trống. Mẹ tự lo được thật. Chỉ là chưa từng để con biết mình đang lo.
Mẹ im lặng để con yên tâm. Con về gần lại, từng cuộc gọi.
Lần gần nhất bạn hỏi mẹ kỹ hơn câu "mẹ khỏe không" là khi nào?