Ổn Mà, Từ Từ

cong-nhan

Muốn lo cho mẹ mà tháng này không nổi

21 tháng 8, 2026

Muốn lo cho mẹ mà tháng này không nổi — 1
Muốn lo cho mẹ mà tháng này không nổi — 2
Muốn lo cho mẹ mà tháng này không nổi — 3

Bốn năm ở trọ gần khu công nghiệp, cái vali hồi mới xuống vẫn dựng ở góc phòng chưa từng được cất đi. Tháng nào cũng vậy, cứ tới ngày là anh gửi về cho mẹ, đều như cái lịch treo tường có hàng hàng ô đã khoanh đỏ. Tháng này công ty cắt tăng ca. Anh ngồi xuống, mở cuốn sổ tay ra, tính.

Khoảnh khắc 1

Trang giấy đầy nét gạch. Tính tới tính lui, bớt chỗ này thêm chỗ kia, rồi lại gạch đi. Có một lúc anh dừng bút và hiểu ra rằng không có phép tính nào giải được chuyện này. Không phải anh chưa thử đủ, cũng không phải anh quên. Muốn thì anh có thừa. Chỉ là sức thì không tới. Đó là thứ khó nói nhất, vì nó không phải lỗi của ai để mà sửa.

Khoảnh khắc 2

Cuối cùng anh cũng nhắn. Nhắn xong ngồi sợ mẹ buồn. Mẹ trả lời sau đúng năm phút: khó thì thôi con, con lo cho con trước. Năm phút — nghĩa là mẹ đã cầm sẵn cái điện thoại từ trước rồi. Nghĩa là ở đầu bên kia, mẹ cũng đã đoán ra chuyện này từ lâu, và mẹ chờ không phải để nhận, mà để biết con mình ổn.

Khoảnh khắc 3

Tối đó anh định nhịn ăn cho đủ phần gửi về. Gói mì để trên bếp, chưa bóc. Rồi anh nghĩ tới cảnh mẹ mà biết con nhịn ăn để gửi tiền, mẹ sẽ xót cỡ nào. Cái chuỗi bốn năm không lỡ tháng nào, hoá ra là thứ anh giữ cho chính mình — chưa bao giờ mẹ đòi anh phải chứng minh điều gì. Anh ăn hết tô cơm. Rồi ngủ.

Mẹ không đợi con lo được. Mẹ đợi con đừng gồng nữa.

Có những tháng mình không lo nổi cho người mình thương, và điều đó không nói gì về tình thương cả — nó chỉ nói về cái tháng đó thôi. Còn bạn, có chuyện gì bạn đang gồng để không ai ở nhà phải biết?