Ổn Mà, Từ Từ

chung

Bố không biết nói yêu thương, chỉ biết sửa xe

21 tháng 7, 2026

Bố không biết nói yêu thương, chỉ biết sửa xe — 1
Bố không biết nói yêu thương, chỉ biết sửa xe — 2
Bố không biết nói yêu thương, chỉ biết sửa xe — 3

Vừa dựng chân chống, chưa kịp tháo mũ bảo hiểm, cậu đã thấy đôi chân bố thò ra dưới gầm chiếc xe của mình. Mùi dầu nhớt bốc lên trong nắng sớm. Bố nằm đó từ lúc nào không rõ.

Khoảnh khắc 1

"Bố sửa gì vậy?" — cậu hỏi. Bố không ngẩng lên, đáp đúng ba chữ: "Phanh mòn rồi." Rồi tiếp tục vặn, tiếp tục lau tay vào giẻ. Cậu đứng đó lâu hơn thường lệ, không biết nói gì thêm. Cả đời bố chưa từng ôm cậu, chưa từng khen cậu giỏi. Bố chỉ có cái cờ lê và đôi bàn tay đen kịt dầu.

Khoảnh khắc 2

Bốn năm đi học xa bằng chiếc xe cà tàng đó, cậu chưa hỏng xe lần nào. Lần nào về quê xe cũng tự nhiên chạy êm hơn lúc đi. Nhớt mới. Lốp căng. Ốc siết chặt. Hồi đó cậu tưởng là mình may. Giờ mới để ý — từ nhỏ đã vậy rồi, chỉ là chưa ai nói ra.

Khoảnh khắc 3

Sáng cuối cùng trước khi lên thành phố, mới 6h bố đã dắt xe ra sân. Bơm lốp, siết ốc, kiểm tra phanh một lần nữa. Không một câu dặn dò, chỉ có tiếng cờ lê va nhau trong hộp đồ nghề. Lúc nổ máy, cậu quay lại nói một câu mà cả nhà chưa ai từng nói ra.

Bố chưa từng nói thương con. Bố nói bằng cái cờ lê.

Có những người thương bằng lời. Có những người thương bằng một cái cờ lê, một bữa cơm để phần, một cuộc gọi hỏi "tới nơi chưa". Bạn có đang bỏ sót cách ai đó nói thương mình không?