Ổn Mà, Từ Từ

chung

Cái giá của việc không dám nói mình đang kẹt

20 tháng 8, 2026

Cái giá của việc không dám nói mình đang kẹt — 1
Cái giá của việc không dám nói mình đang kẹt — 2
Cái giá của việc không dám nói mình đang kẹt — 3

Lương chín triệu một tháng. Tin nhắn nhóm sáng lên lúc gần mười một giờ đêm: tụi nó rủ đi ăn buffet lẩu bốn trăm nghìn một người, ăn xong đi cà phê. Cô nằm nhìn cái màn hình đó một lúc lâu, nhẩm trong đầu: gần năm trăm nghìn một tối, bằng tiền ăn năm ngày của cô.

Khoảnh khắc 1

Ba lần trước cô đều đi. Đều vui thật, không phải giả vờ. Chỉ là về tới phòng, mở app ngân hàng lên là thấy xót, xót cái kiểu không nói với ai được. Mãi sau này cô mới chịu thừa nhận một chuyện: cả ba lần đó cô không đi vì vui. Cô đi vì sợ tụi nó biết cô đang kẹt. Nghĩa là mỗi tối như vậy, cô bỏ ra năm trăm nghìn để mua sự im lặng về chính mức lương của mình.

Khoảnh khắc 2

Lần này cô định nhắn "tao bận" như mọi khi. Gõ xong rồi lại xóa. Gõ lại, xóa nữa. Ngồi đó cô mới thấy buồn cười: cái sĩ diện cô đang giữ khư khư, chưa có đứa nào trong nhóm đòi cô phải giữ. Không đứa nào từng hỏi lại cô bận gì. Cái thể diện đó là cô tự dựng lên, tự đứng canh, rồi tự mệt vì nó.

Khoảnh khắc 3

Cuối cùng cô nhắn thật: tháng này tao hơi kẹt, đi ăn chỗ nào rẻ hơn được không, hay tụi mình ăn bún đậu rồi ra công viên ngồi chơi. Gõ xong tim đập thình thịch, sợ tụi nó nghĩ mình keo. Một đứa rep ngay: ừ được, tao cũng đang cạn, mày nói ra tao mới dám nói. Rồi hai ba đứa nữa, tao cũng vậy. Tối đó cả nhóm ăn bún đậu sáu chục nghìn, ngồi vỉa hè nói chuyện tới mười giờ. Vui không kém gì mấy lần trước.

Mình tưởng mình keo nhất nhóm. Thật ra chỉ mở miệng trước.

Hoá ra đứa nào cũng đang đợi một đứa khác nói trước, và cái im lặng chung đó mới là thứ làm cả nhóm tốn tiền. Còn bạn, có câu nào bạn đang giữ trong máy, gõ rồi xóa, chỉ vì sợ người ta nghĩ sai về mình?