chung
Tờ giấy trong ngăn kéo của mẹ
20 tháng 8, 2026



5h sáng, điện thoại rung. Mẹ gọi video. Bắt máy lên thì màn hình chỉ có trần nhà, cái quạt trần và một bóng đèn vàng. Mẹ ở đâu đó phía dưới khung hình, đang nói gì đó mà máy quay không thấy mặt.

Mẹ mới có điện thoại từ Tết, tới giờ vẫn còn bấm sai. Gọi nhầm giờ, cầm ngược máy, có hôm gọi rồi tắt vì không biết mình đã gọi. Nhưng cái giờ 5h sáng đó không phải mẹ bấm nhầm. Mẹ dậy từ 4h, ngồi đó cả tiếng, đợi tới lúc thấy đủ tự tin để bấm. Cái vụng về mà con hay bực, hoá ra là phần nhìn thấy được của một tiếng đồng hồ không ai thấy.

Một hôm về quê, mở ngăn kéo thì thấy một tờ giấy. Chữ mẹ, run, viết từng bước một: hình tròn xanh, bấm vào tên con, bấm hình cái máy quay, chờ. Dưới cùng còn một dòng nữa, mẹ tự dặn mình: nếu không thấy mặt thì bấm lại lần nữa. Mẹ không hỏi ai. Mẹ ngồi tự ghi, đeo kính lão, cầm cây bút bi, chép lại một thứ mà với mẹ là khó — rồi cất vào ngăn kéo để không ai biết là mẹ đã phải chép.

Có lần con nói cộc: bấm cái nút xanh ấy, con nói bao nhiêu lần rồi. Mẹ không cãi. Chỉ là sau hôm đó mẹ gọi ít hẳn đi. Mẹ không giận — mẹ chỉ sợ làm phiền hơn là sợ nhớ con. Danh sách cuộc gọi thưa dần, rồi trống. Cái giá của một câu nói cộc không phải là mẹ buồn một lúc, mà là mẹ thôi bấm.
Mẹ ghi từng bước ra giấy. Chỗ khó, mẹ giấu một mình.
Giờ thì đổi lại: con bấm gọi trước, mẹ bắt máy ngay, như thể mẹ vẫn để điện thoại trong tầm tay suốt bấy nhiêu tháng. Lần tới ba mẹ gọi nhầm giờ, hoặc màn hình lại chỉ có trần nhà — bạn sẽ nói gì?