Ổn Mà, Từ Từ

chung

Bạn đi khắp nơi, mình vẫn ở lại làm

20 tháng 7, 2026

Bạn đi khắp nơi, mình vẫn ở lại làm — 1
Bạn đi khắp nơi, mình vẫn ở lại làm — 2
Bạn đi khắp nơi, mình vẫn ở lại làm — 3

Mùa hè, Hiền nằm lướt Instagram thì story bạn bè cứ nối nhau hiện lên: đứa biển Phú Quốc, đứa đồi thông Đà Lạt, đứa Nha Trang. Hết đứa này tới đứa khác. Còn Hiền — 23 tuổi, nhân viên bán hàng — mai vẫn ra đứng quầy như mọi ngày.

Khoảnh khắc 1

Cô thả tim cho từng tấm ảnh, rồi khoá màn hình. Cùng tuổi, cùng ra trường một năm, sao người ta đã đi chơi khắp nơi, còn mình vẫn loanh quanh trong thành phố. Cái tủi thân nó tới rất nhẹ mà rất thật — không ai làm gì sai cả, chỉ là chỗ mình đứng khác chỗ họ đi.

Khoảnh khắc 2

Một ca tám tiếng, chân mỏi nhừ. Giữa buổi, bạn nhắn rủ đi Đà Lạt cuối tuần. Hiền nhìn tin nhắn, lương tháng này chưa dư để đi đâu xa. Cô chỉ cười, gõ lại "thôi để dịp sau". Đôi chân đứng cả ngày này, cô tự nuôi lấy nó — không xin ai một đồng.

Khoảnh khắc 3

Tối đó mẹ gọi hỏi thăm. Hiền kể chuyện đi làm, kể chuyện quầy, chuyện khách. Kể một hồi thì chợt nhận ra: mình đang tự lo được cho bản thân, tháng nào cũng gửi về nhà được một ít. Có người đi du lịch bằng tiền tiết kiệm, có người đi bằng thẻ tín dụng trả góp — chuyện đó thì không ai đăng lên story cả.

Ảnh đẹp không kể tiền ở đâu. Mình tự lo, không cần so.

Có bao giờ bạn thấy mình đứng yên một chỗ, trong khi thật ra mình đang tự đứng vững bằng chính chân mình?