Ổn Mà, Từ Từ #OnMaTuTu

sinh-vien

Xa nhà đi học, mệt vẫn phải cố

20 tháng 6, 2026

Xa nhà đi học, mệt vẫn phải cố — 1
Xa nhà đi học, mệt vẫn phải cố — 2
Xa nhà đi học, mệt vẫn phải cố — 3

Vừa xong ca phục vụ, về phòng, mùi bếp còn trên áo. Chân mỏi nhưng vở vẫn phải mở — vì bài thi ngày mai không chờ ai. Đây là cái mệt mà không nói được với ai ở nhà.

Khoảnh khắc 1

Tan ca phục vụ, về thẳng bàn học. Chân mỏi sau mấy tiếng đứng. Bài thi ngày mai không chờ. Pha cà phê, mở bài đọc tiếp. Không phải vì không mệt — mà vì cái mệt này không ai làm được thay mình. Mình vẫn làm.

Khoảnh khắc 2

2 giờ sáng. Mắt cay vì nhìn màn hình quá lâu, nửa người muốn tắt đèn ngủ. Rồi nghĩ đến mẹ — lật thêm một trang nữa. Không phải anh hùng. Chỉ là kiểu người không biết bỏ, dù đã định bỏ rất nhiều lần.

Khoảnh khắc 3

Mẹ gọi hỏi ổn không. Nói ổn mẹ ơi, cười một chút cho mẹ yên tâm. Tắt máy, khóc một mình. Sáng dậy sớm, học tiếp. Khóc không phải vì yếu — mà vì mình đang tự lo mọi thứ một mình, và mình làm được.

Khóc một mình không phải yếu. Là mình tự lo được.

Cái mệt này không phải ai cũng hiểu. Nhưng người đang mang nó — họ biết mình là ai. Và đó là đủ rồi.