chung
15 triệu, và một người bạn mười năm
19 tháng 8, 2026



Hai năm trước, thằng bạn thân từ hồi cấp ba nhắn cho anh lúc gần nửa đêm: mẹ nó nằm viện, nó đang xoay không kịp. Anh chuyển 15 triệu ngay tối đó. Không giấy tờ, không hẹn ngày trả — bạn bè mà, ai lại làm vậy.

Số tiền đó với một người làm kỹ thuật như anh không phải nhỏ, nhưng cũng không phải thứ không gánh nổi: làm mấy tháng là có lại. Anh đưa mà không nghĩ ngợi gì, vì lúc đó chỉ có một chuyện đáng nghĩ là mẹ nó đang nằm trong kia. Chuyện tiền nong, anh để nó tự nhớ. Điều anh không lường được là nó nhớ thật — nhớ tới mức không dám nhìn mặt anh nữa.

Ban đầu nó còn nhắn sẽ trả sớm. Rồi thưa dần. Rồi im hẳn. Anh nhắn hỏi thăm bình thường thôi, không nhắc một chữ nào về tiền, vẫn không thấy hồi âm. Mãi sau anh mới hiểu: từ cái đêm chuyển khoản đó, trong mắt nó anh không còn là thằng bạn cấp ba nữa, mà là người nó đang nợ. Anh nhắn gì thì với nó cũng thành một lời đòi. Có những tin anh soạn xong, đọc lại, rồi xoá.

Bây giờ hai đứa không nói chuyện đã hơn một năm. Số nó anh vẫn để trong danh bạ, không xoá. Thỉnh thoảng lướt thấy nó đăng ảnh, biết nó vẫn ổn, anh thấy mừng thật lòng — và chính cái mừng đó nói cho anh biết thứ anh tiếc chưa bao giờ là 15 triệu. Anh không đòi nữa, coi như học phí cho một bài học.
Cho mượn là đánh cược tình bạn. Giúp trong mức mình mất được.
Anh vẫn nói nếu quay lại cái đêm đó thì anh vẫn chuyển. Chỉ là lần sau, anh sẽ đưa đúng bằng con số mà mất đi lòng anh không nặng. Còn bạn, trong danh bạ của bạn có cái tên nào đã lâu không gọi, mà vẫn chưa xoá không?