van-phong
Khi đồng nghiệp cũ nói xấu mình sau lưng
19 tháng 6, 2026



Mới nghỉ việc được mấy ngày. Chưa kịp thở thì bạn cũ nhắn tin — gửi một tấm ảnh chụp màn hình. Tay run mở ra đọc.

Không phải tin tức gì vui. Là một đoạn chat trong group — người ta đang nói về mình. Đọc xong, nhắm mắt lại. Không cần đọc thêm nữa. Họ nhớ mình đủ để có chuyện kể — mình không cần nhớ lại họ.

Vài ngày sau tình cờ gặp một người cũ ngoài đường. Họ tránh mắt. Người hay cười với mình nhất trong công ty đó. Mình cười lại — họ không nhìn. Không cần giải thích gì thêm. Họ tránh mắt vì biết mình vẫn ổn, ổn hơn họ nghĩ.

Biết rồi, định nhắn lại. Gõ xong rồi xóa. Tắt điện thoại. Ngủ sớm. Không gửi không phải vì sợ — mà vì không thèm nữa. Chọn im lặng khi mình biết mình đúng là một loại sức mạnh mà không cần ai xác nhận.
Không gửi không phải thua. Là không thèm nữa.
Có những người mình từng nghĩ là đồng nghiệp, hóa ra chỉ là người ngồi cùng phòng. Và nhận ra điều đó — không phải mất mát. Là rõ hơn về mình hơn về họ.