Ổn Mà, Từ Từ

tinh-cam

Yêu bản thân trước, rồi mới yêu ai

18 tháng 8, 2026

Yêu bản thân trước, rồi mới yêu ai — 1
Yêu bản thân trước, rồi mới yêu ai — 2
Yêu bản thân trước, rồi mới yêu ai — 3

Có những tối chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Đèn sàn hắt một quầng ấm ở góc phòng, ngoài cửa sổ vài ô đèn xa còn sáng, và cô ấy ngồi đó. Chỉ là tối nay, lần đầu tiên, cô ấy không để một tai nghe ngóng cái điện thoại nữa.

Khoảnh khắc 1

Chiếc ghế cạnh cửa sổ có tấm chăn mỏng vắt qua lưng, đã thành nếp — vì tối nào cô ấy cũng ngồi đây. Ngồi để đợi. Mà đợi cái gì thì bây giờ mới gọi được tên: đợi có ai đó nhắn, để thấy mình vẫn còn được nhớ tới. Cái điện thoại nằm úp mặt trên bàn trà, màn hình tắt hẳn, và nó vẫn nằm trong tầm với. Hoá ra suốt bấy lâu người cô ấy chờ được công nhận không phải là ai ở đầu bên kia. Là chính cô ấy. Tối nay cô ấy pha một ấm trà, rót ra, rồi ngồi xuống.

Khoảnh khắc 2

Trên kệ bếp có hai cái đĩa. Một cái vẫn dùng, một cái dựng úp cất sâu vào trong, vành đã phủ một lớp bụi mỏng. Lâu rồi cô ấy chỉ ăn tạm — gói mì, hộp cơm nguội mua sẵn, ăn đứng cho xong. Nấu tử tế thì phải có người, cô ấy vẫn nghĩ vậy. Cho tới hôm cô ấy dừng lại ở chữ "người" đó và thấy nó buồn cười: mình cũng là một người mà. Chiều đó nồi cơm bốc hơi trong bếp nhỏ, ba món bày ra, chén bát đặt ngay ngắn cho đúng một chỗ ngồi.

Khoảnh khắc 3

Một năm rồi cô ấy ở một mình. Câu đó, hồi trước, là câu cô ấy sợ nhất — sợ tới mức vội vàng lao vào những chỗ không hợp chỉ để khỏi phải nói ra. Giờ nói ra thì thấy nhẹ tênh. Buổi sáng phòng gọn, chăn gấp, chỉ một cái gối lõm một bên. Trên tường có chiếc gương tròn nhỏ, và cô ấy nhận ra thứ mình sợ suốt bao năm chưa bao giờ là cảnh vắng người — mà là phải ngồi lại với chính mình. Nắng sớm đổ một vệt xuống sàn. Cô ấy cắm một bình hoa nhỏ, không dịp gì cả, để cho mình nhìn.

Không vội nữa, cũng không thiếu. Mình đợi được, vì mình ổn.

Bình hoa đó rồi sẽ tàn, và cô ấy sẽ cắm bình khác. Còn bạn, lần gần nhất bạn làm một điều gì đó tử tế cho mình mà không cần lý do là khi nào?