chung
Nửa năm trôi qua, cuốn sổ vẫn còn trắng
18 tháng 8, 2026



Đầu năm cậu ngồi ở cái bàn thấp trong phòng trọ, ghi năm dòng mục tiêu vào cuốn sổ mới. Nửa năm sau, cuốn sổ vẫn nằm đó, mở sẵn, cây bút đặt ngang qua trang. Không dòng nào bị gạch. Trên tường, tờ lịch tháng có một ô khoanh đỏ — cái hạn cậu tự đặt cho mình, và nó vừa đi qua lúc nào không hay.

Sáu giờ sáng cậu vẫn dậy. Vẫn đi làm, vẫn về, vẫn ngồi xuống cái bàn đó. Chuyện lạ là cậu không lười ngày nào, mà trang giấy thì vẫn trắng. Mãi tới một tối, khi lôi cuốn sổ ra đặt cạnh cuốn của bạn để đối chiếu xem mình chậm bao nhiêu, cậu mới thấy: năm dòng đó cậu chép nguyên si. Chữ của người khác, tham vọng của người khác, cả cái nhịp phải-xong-trong-sáu-tháng cũng là của người khác. Trang giấy trắng không phải là bảng điểm. Nó chỉ đang chờ một câu mà cậu chưa từng tự nghĩ ra.

Mẹ gọi lên, hỏi bao giờ ổn định. Cậu cười, nói dạ sắp rồi, rồi cúp máy. Tới một giờ sáng vẫn còn nằm mở điện thoại, lướt xem đứa nào cưới, đứa nào lên chức, đứa nào vừa mua xe — cái áp lực đồng trang lứa mà ban chiều còn nhẹ tênh, tới khuya thì đủ nặng để không ngủ được. Nhưng nghĩ kỹ lại thì mẹ chưa bao giờ nhắc tên ai cả. Mẹ không so. Mẹ chỉ đang lo. Cái bảng xếp hạng mà cậu tự đứng vào suốt mấy tháng, hoá ra chỉ có mình cậu ghi danh.

Có buổi sáng cậu khóc trong nhà tắm lúc bảy giờ, gương mờ hơi nước, vòi vẫn chảy. Khóc xong thì rửa mặt, mặc áo sơ mi treo sau cánh cửa, xỏ giày, đi làm. Cậu vẫn nghĩ nửa năm qua mình chẳng làm được gì. Cho tới lúc nhìn kỹ tờ lịch trên tường — cái tờ mà cậu tưởng để trống — và thấy nó kín dấu tick nhỏ, sát nhau, không đứt ngày nào. Một trăm tám mươi buổi sáng. Không có ai đứng đó đếm giùm.
Chưa ổn hôm nay cũng không sao. Ổn mà, từ từ thôi.
Cậu vẫn chưa biết mình muốn gì. Vẫn chưa có câu trả lời nào cho mẹ ngoài "con chưa biết". Chỉ là tối qua cậu xé trang cũ đi, lật ra trang mới, và viết đúng một dòng — dòng đầu tiên bằng chữ của chính mình. Còn bạn, nếu đếm lại nửa năm vừa rồi, bạn sẽ đếm những thứ chưa xong, hay đếm số buổi sáng mình vẫn dậy?