Ổn Mà, Từ Từ

chung

Lá thư gửi mình của hai tháng trước

17 tháng 8, 2026

Lá thư gửi mình của hai tháng trước — 1
Lá thư gửi mình của hai tháng trước — 2
Lá thư gửi mình của hai tháng trước — 3

Hai tháng trước, trong một căn phòng trọ chỉ có một ngọn đèn ngủ, cậu gõ một lá thư gửi chính mình. Gõ lúc bí nhất, tay còn run. Viết xong thì cất đi, không gửi cho ai — vì lúc đó không có ai để gửi, và cũng vì có những thứ nói ra một lần là đã đủ mệt.

Khoảnh khắc 1

Trong thư có ba thứ cậu sợ nhất. Cậu nhớ rõ cảm giác lúc liệt kê ra: chúng nó lớn tới mức cậu tin mình sẽ không chịu nổi cái nào. Hai tháng sau mở lại, cậu đọc từng dòng một, rồi ngồi lặng. Cả ba đều đã đi qua rồi. Không có ngày nào cậu vượt được chúng một cách oai vệ, không có ai vỗ vai báo cho cậu biết. Cứ thế mà qua, và cậu là người cuối cùng phát hiện ra.

Khoảnh khắc 2

Có một trang trong thư cậu ngại đọc lại nhất — trang toàn tên người khác. Hồi đó cậu ghi họ ra để biết mình đang đứng ở đâu: ai đã có gì, ai đi tới đâu, còn mình thì chậm bao nhiêu. Giờ nhìn lại, cậu không nhớ nổi phần lớn trong số đó là ai nữa. Cái cuộc thi mà cậu thua suốt mấy tháng trời, hoá ra chưa từng có ai khác ghi danh.

Khoảnh khắc 3

Dòng nặng nhất nằm ở gần cuối: ở đây không phải nhà. Cậu viết câu đó khi vali còn dựng nguyên trong góc, chưa buồn cất, vì cất đi nghĩa là ở lại. Hôm đọc lại thư, dưới bếp đang có mùi cơm — cái mùi đã quen tới mức cậu không còn để ý. Không có buổi nào cậu quyết định coi chỗ này là nhà. Chỉ là tới một lúc nào đó, cậu thôi đếm ngày về.

Không phải chỗ này đổi. Là mình thôi đếm ngày về.

Cậu vẫn chưa xong chuyện gì cả. Vẫn còn lo, vẫn còn chông chênh. Chỉ là hôm nay cậu lưu lá thư đó lại thay vì xoá đi. Còn bạn, nếu mở lại thứ mình viết hai tháng trước — bạn sẽ thấy một người yếu đuối, hay thấy một danh sách những thứ mình đã đi qua rồi mà không hay?