Ổn Mà, Từ Từ

chung

Mẹ già rồi ai nuôi mẹ ha mẹ?

17 tháng 7, 2026

Mẹ già rồi ai nuôi mẹ ha mẹ? — 1
Mẹ già rồi ai nuôi mẹ ha mẹ? — 2
Mẹ già rồi ai nuôi mẹ ha mẹ? — 3

9h tối, phòng trọ chỉ có tiếng quạt. Thanh dựng điện thoại lên bàn, bấm gọi video về cho mẹ như mọi tối. Màn hình sáng lên, và thứ đầu tiên anh thấy không phải mặt mẹ — mà là căn nhà rộng phía sau lưng mẹ.

Khoảnh khắc 1

Mẹ ngồi xem tivi một mình. Cái ghế bên cạnh vẫn ở đó, từ ngày ba mất thì không ai ngồi nữa. Thanh buột miệng hỏi đùa: "Mẹ già rồi ai nuôi mẹ ha mẹ?" Mẹ cười, trả lời nhanh như đã có sẵn câu đó trong người: "Mẹ tự nuôi mẹ được mà, lo cho thân con đi." Thanh cười theo. Cúp máy rồi mới thấy nghẹn — vì mẹ không nghĩ một giây nào trước khi trả lời.

Khoảnh khắc 2

Cái áo mẹ mặc trong màn hình, Thanh nhận ra mình đã thấy nó mấy năm rồi. Cổ áo sờn, đường chỉ bạc hết. Mẹ chưa từng mua cho mình một món gì đắt tiền. Nhưng tiền cho con đi học, tiền đi thi, tiền lên thành phố xin việc — chưa lần nào mẹ nói là không có. Thanh ngồi nhớ lại, không nhớ nổi lần cuối mẹ mua gì cho mẹ.

Khoảnh khắc 3

Chưa tới lễ, chưa tới Tết. Thanh mở app đặt vé xe cuối tuần này. Chỉ còn ghế cuối, cũng được — 4 tiếng là tới nhà. Anh không nhắn báo trước, cũng không nghĩ ra lý do gì để giải thích. Chỉ là không đợi Tết nữa.

Mẹ nói mẹ tự lo được mà. Con về, không phải vì mẹ cần.

Mẹ vẫn sẽ nói câu đó, lần sau gọi cũng vậy thôi. Còn bạn, lần cuối bạn về nhà là dịp lễ nào?