chung
Nhà chỉ đủ một suất, và chị nhường cho em
14 tháng 8, 2026



Bữa cơm nào cũng vậy. Bát của em đầy hơn, và không ai nói gì về chuyện đó cả. Nhường lâu quá thì nó thành nếp nhà, thành thứ chẳng ai còn để ý nữa. Em quen rồi — đó mới là chỗ đau.

Nhà chỉ đủ lo một suất, và chị để phần đó cho em. Bây giờ chị 28, vẫn chưa mua gì cho mình. Hỏi thì chị bảo chị vốn không thích. Em tin câu đó suốt mười năm, cho tới hôm em nhìn kỹ cái đĩa thức ăn bị đẩy hẳn sang phía em, còn bát chị chỉ còn cơm trắng. Chị nhường xong còn phải nói dối, để em ăn cho ngon miệng.

Hôm sinh nhật chị, em đưa chị một thứ. Chị cầm rồi hỏi: mày còn nhớ chuyện đó à. Mười năm chị chưa xin gì bao giờ, nên em cứ nghĩ chị đã buông hẳn rồi. Cho tới lúc em thấy trong ngăn kéo chị vẫn còn tập hồ sơ cũ, buộc thun, mép đã sờn. Chị không bỏ. Chị chỉ hoãn lại, và không nói với ai.

Có hôm em ngồi thử nghĩ xem chị thích gì. Bạn bè em thì em kể được cả cuốn sổ. Chị mình thì em không nhớ nổi một thứ. Không phải vì em vô tâm — mà vì chị chưa từng nói ra. Nhường lâu tới mức chính chị cũng không còn câu trả lời.
Chị không nói vì không ai hỏi. Giờ em ngồi đợi chị kể.
Em ngồi xuống, kéo cái ghế lại gần, và hỏi. Lần đầu tiên. Còn bạn — bạn có nhớ người luôn nhường trong nhà mình thích gì không?