chung
Tài khoản 420 nghìn, ước mơ vẫn nguyên
14 tháng 7, 2026



7h tối, cậu về tới phòng. Túi quăng xuống sàn, cơm ăn cho nhanh, rồi mở máy ra.
Cái máy đó cũ rồi. Bài học thì còn dở từ hôm qua.

Bạn nhắn hỏi: học chi vậy? Cậu nhìn tin nhắn một lúc. Ô trả lời sáng lên, con trỏ nhấp nháy — rồi cậu úp điện thoại xuống bàn, quay lại mở bài. Không phải cậu giận, cũng không phải cậu giấu. Chỉ là nói ra thì phải giải thích, giải thích rồi thì thành một lời hứa với người ta. Mà cái này, cậu chỉ muốn hứa với mình thôi.

Mở app ngân hàng: 420 nghìn. Đủ cơm, đủ xăng tới cuối tuần. Khóa học mà cậu để dành trong đầu bao lâu nay, nút đăng ký vẫn xám ngoét ở đó, bấm không được. Cậu gấp ví lại, đặt xuống. Rồi mở một bài giảng miễn phí lên. Số tiền đó chưa bao giờ mua được kiến thức — nó chỉ mua được một tuần nữa mà cậu còn ngồi xuống đây được.

Còn ban ngày thì thế này. 10h đêm, ca cuối, tay đã mỏi. Mọi người lần lượt về, ghế đẩy lệch ra, đèn tắt gần hết — chỉ còn đúng cái bàn của cậu là sáng. Chỗ việc đó, để mai làm cũng chẳng ai nói gì. Cậu ngồi thêm, ráng nốt.
Ở lại thêm, không ai trả thêm. Mình đang trả cho mình mai sau.
Giờ đó lương không tính. Nhưng nó cũng không mất đi đâu, không chạy vào túi ai khác. Nó nằm lại trong cậu, để dành cho cái người mà cậu sẽ trở thành.
Còn bạn, đêm nay bạn đang ráng nốt cái gì?