Ổn Mà, Từ Từ

chung

Mục đích không cần to tát

13 tháng 8, 2026

Mục đích không cần to tát — 1
Mục đích không cần to tát — 2
Mục đích không cần to tát — 3

Về tới nhà, cậu cắm sạc điện thoại ở ổ điện ngoài phòng khách rồi đi thẳng vào phòng. Một vệt đèn vàng vẫn để đó, không ai tắt. Cậu không nghĩ nhiều — hôm nào cũng vậy mà.

Khoảnh khắc 1

Chiếc ghế mây cạnh cửa sổ có một chỗ lún hằn xuống, đúng chỗ bà ngồi cả ngày. Mâm cơm trên bàn vẫn còn đậy lồng bàn, hai cái chén úp sẵn. Cả ngày bà không gọi cậu một tiếng nào — không phải vì bà không cần, mà vì bà biết cậu bận. Bà chỉ nói một câu, lúc cậu đi ngang: có con bà đỡ buồn.

Khoảnh khắc 2

Hai mươi lăm tuổi, cậu thấy mình chưa có gì để kể. Bạn bè lần lượt đi xa, ảnh chụp ở những nơi cậu chưa từng tới. Rồi cậu thấy cuốn sổ tay cũ của bà: mấy dòng chữ run run ghi ngày tháng, vài ngày được gạch chân bằng bút đỏ. Đó là những hôm cậu về sớm. Hoá ra vẫn có người đang đếm, chỉ là đếm một thứ khác hẳn.

Khoảnh khắc 3

Chiều muộn ngoài hiên, bà kể lại chuyện cũ tới lần thứ ba. Cậu đã thuộc từng chi tiết. Nhưng lần này cậu ngồi yên, châm thêm nước vào ấm trà, và nghe hết. Bà kể không phải vì bà quên — kể là cách bà biết để giữ cậu ngồi lại thêm một tuần trà nữa.

Chuyện cũ mình thuộc lâu rồi. Giọng bà thì mình giữ lại.

Không ai viết bài về những buổi chiều như vậy. Nhưng trong nhà bạn, có ai đang ngồi sẵn ở một chiếc ghế, chờ cả ngày để nói với bạn một câu rất ngắn không?