Ổn Mà, Từ Từ

tinh-cam

Xóa ảnh thì dễ, xóa thói quen nhớ mới khó

13 tháng 7, 2026

Xóa ảnh thì dễ, xóa thói quen nhớ mới khó — 1
Xóa ảnh thì dễ, xóa thói quen nhớ mới khó — 2
Xóa ảnh thì dễ, xóa thói quen nhớ mới khó — 3

Ảnh chung: xóa. Follow: bỏ. Cái áo khoác bỏ quên, cái bàn chải, cái sạc dự phòng — cho hết vào thùng, dán băng keo, đẩy vào góc. Hai tháng rồi. Phòng sạch trơn, không còn dấu vết gì. Cô ấy tưởng vậy là xong.

Khoảnh khắc 1

Xóa một tấm ảnh mất chưa tới một giây. Bấm, xác nhận, biến mất. Dọn một căn phòng mất một buổi chiều. Cô ấy làm hết, làm rất gọn, làm như người ta dọn nhà đón Tết. Rồi tối đó, đúng 10h30, tay lại tự cầm điện thoại lên. Không ai bảo. Không định làm. Chỉ là tay tự làm.

Khoảnh khắc 2

10h30 là giờ hai đứa hay gọi video. Suốt một năm rưỡi, cứ tầm đó là màn hình sáng lên. Giờ máy im. Im hai tháng rồi. Vậy mà cái tay vẫn với lấy, vẫn lật màn hình lên nhìn, như thể chưa ai báo cho nó biết là hết rồi. Cô ấy đặt máy xuống, quay lại xem tiếp phim.

Khoảnh khắc 3

10h35, cầm lên lần nữa. Vẫn không có cuộc gọi nào. Tất nhiên là không. Lần này cô ấy bật cười — không phải cười gượng, cũng không phải cười cho qua — chỉ là thấy mình buồn cười. "Thôi mày ơi." Rồi tắt màn hình, bưng ly trà lên uống.

Thói quen 1 năm rưỡi. Không xóa nhanh, nhưng nhạt dần.

Không phải hôm nay. Có thể cũng không phải tháng này. Nhưng sẽ có một tối 10h30 nào đó, tay không với lấy điện thoại nữa — và cô ấy thậm chí không nhận ra. Bạn còn giữ thói quen nào mà chủ nhân của nó đã đi rồi không?