Ổn Mà, Từ Từ

sinh-vien

Ba tuần lướt tin, sách vẫn đóng nguyên trên bàn

12 tháng 8, 2026

Ba tuần lướt tin, sách vẫn đóng nguyên trên bàn — 1
Ba tuần lướt tin, sách vẫn đóng nguyên trên bàn — 2
Ba tuần lướt tin, sách vẫn đóng nguyên trên bàn — 3

Một giờ sáng, phòng trọ tối, và thứ duy nhất sáng trong phòng là màn hình điện thoại hắt lên tường. Cậu lướt hết bài này tới bài khác, bài nào cũng cùng một khổ, cùng một nhịp, cùng một giọng. Nội dung thì khác chữ, nhưng ý thì y hệt: ngành cậu học sắp không còn cần tới cậu nữa. Cậu đang năm cuối.

Khoảnh khắc 1

Ba tuần trôi qua như vậy. Chồng giáo trình bốn năm vẫn nằm nguyên góc bàn, đã bắt đầu có một lớp bụi mỏng. Không phải cậu lười — cậu bận, bận đọc về chuyện mình sắp thành người thừa. Rồi một tối, cậu coi lại cái clip từng làm cậu hoảng nhất, coi tới cuối cùng thay vì lướt qua. Cuối clip là một tấm bảng giá, và một cái nút đăng ký sáng rực. Người dọa cậu suốt ba tuần đang bán một thứ. Không ai trong số đó ngồi học thay cậu được một trang nào.

Khoảnh khắc 2

Trên lớp cũng vậy. Thầy nói một câu, cả lớp nhốn nháo cả buổi. Ra sân ai cũng bàn, ai cũng có ý kiến, ai cũng lo — và lo cùng nhau thì dễ chịu hơn lo một mình nhiều, nó giống như đang chuẩn bị cho cái gì đó. Chỉ có điều không ai chuẩn bị gì cả. Đứa ngồi cuối lớp cả buổi không nói câu nào, tối vẫn ngồi lại với tập tài liệu mở. Nó có việc rồi, và không ai kịp để ý.

Khoảnh khắc 3

Tối đó cậu ngồi xuống, thử một lần thay vì lo thêm một lần. Phần lặp đi lặp lại thì đưa hết cho công cụ — nhanh thật, nhanh hơn cậu nhiều. Còn lại là phần khó: hiểu bài toán, ghép mọi thứ lại thành một cái chạy được. Cậu vẽ tay ra một sơ đồ, và có một ô cậu không biết điền gì vào. Trường chưa dạy tới đó. Hoá ra chỗ đáng sợ không phải là cái công cụ chạy nhanh — là cái ô còn trống kia. Mà ô trống thì có thể viết vào.

Chỗ đó nó không tới được. Nên mình đi tiếp, từng ngày.

Ba tuần đó không ai lấy được của cậu. Cậu tự đưa nó đi, cho những người kiếm sống bằng nỗi sợ của người khác. Còn bạn, tuần này bạn đưa mất bao nhiêu buổi tối rồi?