chung
Mẹ để dép sẵn ở cửa
12 tháng 7, 2026



Học xa nhà, dịp lễ mới về. 8h tối, cô kéo vali qua hành lang tối, bánh xe lạch cạch trên nền xi măng. Dưới khe cửa có một vệt sáng vàng — nhà vẫn còn đèn. Chưa kịp gõ, cô nhìn xuống chân.

Đôi dép nhựa đã nằm sẵn ở đó. Không ghi chú kẹp trên cửa, không tin nhắn nào trong máy. Chỉ là đôi dép cũ cô đi từ hồi cấp ba, mẹ vẫn giữ. Mẹ không hỏi mấy giờ con tới. Mẹ chỉ biết hôm nay con về, và mẹ để nó ra đó từ lúc nào không biết.

Cô cúi xuống xỏ vào. Vừa in chân, như chưa từng đi xa. Trong bếp có tiếng nồi, có mùi cơm bay ra tới tận cửa. Mẹ không ra đón — mẹ đang bận trở đũa, bận nêm lại nồi canh cho vừa miệng con. Cô đứng đó, mắt hơi cay, không rõ vì mùi cơm hay vì cái gì khác.

Rồi cô để ý một chuyện nhỏ: mũi dép quay vào phía trong. Không phải để lung tung. Mẹ đã xoay nó lại, đúng chiều để con bước vào nhà mà không phải cúi xuống sửa. Một hành động mất ba giây, làm trước khi con về, và không bao giờ kể ra.
Mẹ chưa từng nói nhớ con. Mẹ xoay đôi dép, vậy thôi.
Cô đặt vali xuống, đứng ở ngưỡng cửa thêm một lúc, chưa vào vội. Có những người thương mình bằng cách không nói gì cả. Ở nhà bạn, thứ đó nằm ở đâu?