Ổn Mà, Từ Từ

chung

Ra trường rồi, mà vẫn chưa biết mình muốn gì

11 tháng 8, 2026

Ra trường rồi, mà vẫn chưa biết mình muốn gì — 1
Ra trường rồi, mà vẫn chưa biết mình muốn gì — 2
Ra trường rồi, mà vẫn chưa biết mình muốn gì — 3

Hai mươi ba tuổi, tấm bằng loại khá để trong ngăn tủ, và một cái thư mục trên máy tính chứa hơn bốn chục file CV. Cô đếm lại một lần, rồi thôi không đếm nữa. Chuyện không ai gọi thì cô quen rồi. Chuyện cô chưa quen là có người hỏi cô muốn làm gì, và cô ngồi im.

Khoảnh khắc 1

Đêm nào cũng vậy: mở máy, nhìn danh sách, dòng nào cũng xám như dòng nào. Không có dòng nào được đánh dấu, vì không có dòng nào hồi âm. Rồi một buổi chiều cô dọn lại giá sách — không phải để tìm gì, chỉ vì phòng bừa quá. Những cuốn cô rút xuống, cuốn nào cũng có góc trang gấp, cuốn nào cũng có dòng gạch chân, và cuốn nào cũng nói về cùng một thứ: con người nghĩ gì, sợ gì, vì sao lại như thế. Cô ngồi giữa đống sách hơi lâu. Hoá ra cô có thích một cái gì đó. Chỉ là chưa ai gọi tên nó ra, kể cả cô.

Khoảnh khắc 2

Ba tháng trước đó, sáng nào chuông báo thức cũng reo rồi tắt. Tấm bằng vẫn dựa nghiêng vào chân tường, chưa từng được treo lên. Rèm kéo kín cả ngày, tờ lịch trên tường ô nào cũng trắng. Người ta bảo cô lười. Cô cũng gần tin. Nhưng đôi giày vẫn để sẵn ở cửa, mũi quay ra ngoài từ lâu rồi — cô đâu có thiếu sức, cô chỉ thiếu một chỗ nào đó để đi tới.

Khoảnh khắc 3

Buổi học đầu tiên, cô ngồi cuối phòng, tay vẫn cầm điện thoại có một câu hỏi chưa trả lời. Rồi cô ngẩng lên nhìn quanh. Hai mươi con người, ai cũng vừa mới đến, ai cũng chưa chắc, ai cũng đang dò. Tấm bảng phía trước còn trắng nguyên — buổi đầu tiên thì chưa ai viết gì cả. Tan buổi, cô ghi tên mình vào dòng cuối tờ danh sách, cho buổi thứ hai.

Hai mươi người, không ai chắc. Mình không lạc. Chỉ chậm hơn.

Cô vẫn chưa biết một năm nữa mình sẽ làm gì. Nhưng sáng hôm sau, lần đầu sau ba tháng, có một việc đợi cô lúc tám giờ. Bạn thì sao — cái thứ bạn đọc đi đọc lại mà chưa từng gọi tên, nó là gì?