Ổn Mà, Từ Từ

chung

Ai cũng có một mùa bắt đầu lại, kể cả người đã đi làm

9 tháng 9, 2026

Ai cũng có một mùa bắt đầu lại, kể cả người đã đi làm — 1
Ai cũng có một mùa bắt đầu lại, kể cả người đã đi làm — 2
Ai cũng có một mùa bắt đầu lại, kể cả người đã đi làm — 3

Bảy giờ sáng, cô đi làm ngang trường cũ. Cổng trường đông, băng rôn treo còn mới, mấy đứa nhỏ mặc đồng phục chưa kịp nhàu. Cô đi chậm lại mấy giây rồi đi tiếp — tám năm đi làm rồi, tháng 9 với cô lâu nay chỉ là một tháng như mọi tháng.

Tối đó về, cô ngồi ở bàn, nhìn tờ lịch tháng 9 dựng bên cạnh màn hình. Ba mươi ô, không ô nào có một dấu gì.

Khoảnh khắc 1

Cô nhớ mùi sách mới đầu năm học. Nhớ cái cảm giác mở một cuốn vở chưa viết gì. Nhưng ngồi lâu thì cô thấy thứ mình nhớ không hẳn là cái trường — trường thì cô có quay lại được đâu. Thứ cô nhớ là mỗi năm có một ngày được bảo rằng: từ hôm nay, bắt đầu. Cái ngày đó, giờ không ai phát cho cô nữa.

Khoảnh khắc 2

Trên kệ sách có cuốn cô đọc dở từ tháng 3, cái đánh dấu vẫn nằm nguyên chỗ cũ. Sáu tháng, thứ duy nhất đổi trên đó là lớp bụi. Cô ngại mở ra không phải vì lười — là vì cứ nghĩ mở ra thì phải đọc lại từ đầu. Mà cái phần đã đọc thì có mất đi đâu. Nó vẫn dày bằng đúng chỗ cô đã đi qua.

Khoảnh khắc 3

Đầu năm cô có hứa với mình một thứ. Giờ đã tháng 9, và cái câu quen thuộc vẫn là để đầu tháng sau. Ngồi nhìn chồng lịch tháng cũ đã xé ra để một góc, cô mới thấy: chờ một cái mốc đẹp hơn thật ra là cách gọn nhất để không phải bắt đầu.

Không có ngày nào đẹp hơn. Có ngày mình chịu bắt đầu.

Cô lấy cây bút, khoanh tròn ô ngày hôm nay trên tờ lịch. Chỉ một nét, và nó là nét duy nhất trên cả tờ. Còn bạn, thứ bạn bỏ dở hồi đầu năm, giờ nó còn nằm đâu đó không?