Ổn Mà, Từ Từ

chung

Cuối tuần mưa, và một ngày không ai đặt chỗ

9 tháng 8, 2026

Cuối tuần mưa, và một ngày không ai đặt chỗ — 1
Cuối tuần mưa, và một ngày không ai đặt chỗ — 2
Cuối tuần mưa, và một ngày không ai đặt chỗ — 3

9h sáng Chủ nhật, cô còn chưa kịp ra khỏi giường thì điện thoại sáng lên: bạn nhắn hủy, mưa to quá. Ngoài cửa sổ trời xám đặc, nước chảy thành vệt dài trên kính. Cái ô vẫn dựng nguyên chỗ cũ cạnh cửa, khô cong — hôm nay nó sẽ không được mở ra.

Khoảnh khắc 1

Cô mở cuốn lịch ra, không hiểu để làm gì. Hai ô cuối tuần trắng trơn, không một dòng ghi chú nào. Bạn đã nhắn thêm rằng để hôm khác đi cà phê cũng được, mà cô vẫn thấy hụt một cái gì đó ở giữa ngực. Nếu là vì nhớ bạn thì lời hẹn lại đã đủ để lấp rồi. Vậy mà không. Cái hụt đó không nằm ở người bạn — nó nằm ở chỗ cả một ngày dài phía trước không có gì được ghi vào.

Khoảnh khắc 2

Tới trưa thì sếp nhắn vào nhóm công việc. Cô đọc, rồi cầm máy luôn từ đó, ly cacao vừa pha để nguội ngắt bên cạnh mà không nhớ đụng tới. Nửa tiếng sau cô mới nhìn kỹ lại cái nhóm: dưới tin nhắn đó không có gì cả. Không một ai trả lời, kể cả người gửi. Hoá ra chuyện đó không gấp với ai hết. Cái gấp nãy giờ là cô tự dựng lên rồi tự chạy theo, ngay trong chính ngày nghỉ của mình.

Khoảnh khắc 3

Ba giờ chiều, cô úp điện thoại xuống và với tay lấy cuốn sách trên kệ. Cái kẹp vẫn nằm nguyên ở trang 40, từ tháng Sáu. Hai tháng qua cô vẫn nghĩ tại mình bận, nhưng ngồi nhớ lại thì hai tháng đó có bận gì đâu. Thứ cô thiếu chưa bao giờ là thời gian. Là một buổi không ai gọi, không phải đi đâu, không phải trả lời ai — một buổi đủ yên để đọc hết một chương mà không bị kéo ra giữa chừng. Chiều hôm đó cô đọc một mạch tới trang cuối, ngoài kia mưa vẫn đều đều trên mái tôn.

Không ai gọi. Mưa cả chiều. Hoá ra mình chỉ cần vậy.

Cả ngày hôm đó không có gì đáng kể để lưu vào lịch. Chỉ là mưa, một ly cacao, một cuốn sách.

Còn bạn, lần gần nhất bạn thấy trống trải chỉ vì cuối tuần không có kế hoạch nào là khi nào?